Chương 41: (Vô Đề)

Buổi tối, Tô Miểu về nhà vội vàng tắm rửa, thay sang chiếc áo khoác vải nỉ mà mẹ mua cho cô trước đó không lâu, sau đó đi tàu lửa đến đường Lai Hi ở làng đại học.

Xung quanh có nhiều trường, bởi vậy là ở quán bar nơi này gần như đều là người trẻ tuổi, sinh viên chiếm đa số, hơn nữa bên này có học viện nghệ thuật cho nên xung quanh tràn đầy hơi thở thời thượng phong cách.

Tô Miểu đứng trước cửa quán bar Hoa Viên mà Trì Ưng gửi định vị cho cô, lấy điện thoại ra chuẩn bị nhắn tin cho anh.

Lúc này, bên tai truyền đến giọng nói quen thuộc —

"Tới rồi à?"

Tô Miểu ngẩng đầu, nhìn thấy Tần Tư Dương mang theo bánh gato đi tới.

Làn da trắng nõn của cậu trong ngày mùa đông càng có vẻ lạnh nhạt, khí chất cao ngạo tự phụ.

Tầm mắt của cô rơi trên hộp bánh gato hai tần được đóng gói xinh đẹp trong tay Tần Tư Dương: "Đây là bánh sinh nhật sao?"

"Ừm, Trì Ưng đặc biệt dặn dò, vị socola."

Tô Miểu đi theo sau lưng Tần Tư Dương, cùng cậu đi xuyên qua đại sảnh u ám tăm tối, đi tới phòng bao.

"Đây là bar sạch, sẽ không quá ồn."

Cô đã cảm nhận được, nơi này không hề giống như các quán bar có lũ quỷ múa may quay cuồng mà trước kia cô từng đi, đa số khách hàng ở đây đều ngồi ở hàng ghế dài của mình yên lặng uống rượu, nghe nhạc.

Trong phòng bao có không ít người trẻ tuổi, mấy người Đoạn Kiều và Lý Triều thì không cần phải nói… Còn có vài chàng trai không quen biết, trông như trong đội bóng rổ của trường, rất nhiều bạn nữ cũng là gương mặt quen của hội học sinh, nhưng Tô Miểu đều không gọi tên được.

Bạn nữ tóc dài mặc chiếc đầm họa tiết caro cổ điển đang ca hát, giọng hát rất mềm mại.

Trì Ưng lười nhác dựa vào một bên ghế sô pha dài, áo khoác rất mỏng, đầu ngón tay thon dài kẹp một điếu thuốc, tàn thuốc màu cam tỏa ra khói mù, một bàn tay khác mang theo hộp xúc xắc, đang cùng chàng trai bên cạnh đoán số.

Tô Miểu và Tần Tư Dương cùng nhau đi vào, ánh mắt anh dừng lại trên người bọn họ vài giây đồng hồ, khóe miệng cong lên, mang theo ý cười lạnh nhạt.

Cô gái nhỏ mặc áo khoác vải nỉ khuy sừng, bên trong là chiếc váy hoa nhí màu nâu sẫm, đôi tất màu hạt dẻ cao qua gối, phía dưới là giày da nhỏ màu đen, phong cách tươi mới kiểu Nhật.

Cô và Tần Tư Dương đứng bên cạnh nhau, màu da của hai người trắng đến mức tương xứng, đều là mỹ nhân lạnh lùng, nhìn vào lại có chút cảm giác xứng đôi khó nói nên lời.

Trì Ưng mất hết cả hứng úp ngược hộp xúc xắc lên bàn.

Tần Tư Dương kéo Tô Miểu ngồi bên cạnh mình.

Tô Miểu theo bản năng nhìn Trì Ưng, thấy anh không nói gì thì ngồi ở bên cạnh Tần Tư Dương.

Tần Tư Dương gọi nhân viên phục vụ tới, giúp cô gọi một ly nước chanh: "Thêm đá không?"

"Không thêm đá."

Tô Miểu nói cảm ơn cậu, ngắm nhìn xung quanh: "Em gái cậu không tới sao?"

"Vừa tan học là không biết chạy đâu mất rồi."

Tô Miểu cúi đầu, nhìn thấy đôi giày thể thao AJ bản giới hạn vốn được đặt trong ngăn nhỏ ngoài tủ giữ đồ của Trì Ưng, bây giờ nằm trên chân Tần Tư Dương, cô đại khái đã hiểu được một chút, không cần phải nhiều lời nữa.

Có chàng trai trong đội bóng rổ thấy Tần Tư Dương ân cần một cách hiếm thấy thì nói đùa: "Sunny, đây là bạn gái của cậu à?"

Tần Tư Dương còn chưa lên tiếng, Đoạn Kiều đã vội vàng giải thích nói: "Cái gì đó, đây là lớp trưởng của tụi tôi."

Chàng trai nhìn ra được sự ngoan ngoãn và an phận không hợp với cảnh vật xung quanh của Tô Miểu: "Anh Trì, sao lại mời luôn cả lớp trưởng tới thế, hóa ra ở đây còn muốn mở họp lớp sao?"

Đầu ngón tay Trì Ưng vuốt ve chiếc bật lửa "Mất rồi có lại" kia, anh pha trò nói: "Cô ấy là sếp của tôi."

Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenhay.pro.vn để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!