Chương 40: (Vô Đề)

Các cô gái tràn đầy phấn khởi thảo luận về việc đông chí tặng quà gì, một câu của Hứa Mịch đã đánh nát giấc mộng của bọn họ —

"Dựa theo lệ cũ năm ngoái, cho dù các cậu tặng cái gì, cuối cùng đều sẽ bị đám anh em của cậu ấy chia sớt hết, đừng quên, cái móc chìa khóa năm ngoái Lư Tư Tư tặng bây giờ còn treo trên cặp sách của Đoạn Kiều đấy."

"Ôi, còn không phải à."

"Nhưng đến sinh nhật của lớp phó, người ta cũng không thể không có chút biểu hiện nào được."

Nghe thấy bọn họ nhắc đến danh hiệu lớp phó, Tô Miểu suy nghĩ một chút rồi nói: "Nếu đã như vậy, chi bằng tặng thiệp chúc mừng đi."

"Thiệp chúc mừng?"

"Ừm, mỗi người một tấm thiệp được viết lời chúc, ai biết vẽ thì còn có thể vẽ lên vài hình ảnh chibi, càng có ý nghĩa hơn."

Các cô gái cân nhắc đến sự khả thi của phương thức này —

"Có rẻ tiền quá không?"

"Tôi cảm thấy cũng không tệ lắm, dù sao thì tặng đồ đắt hơn nữa cậu ấy cũng không nhất định sẽ để mắt đến."

"Cứ tặng thiệp đi, còn không tốn nhiều tiền."

"Tốn tiền cũng chẳng có gì, chủ yếu là bị đám con trai đáng ghét kia chia sớt thì choáng váng quá."

"Nói rất đúng!"

Với sự hiểu biết của Tô Miểu về Trì Ưng, tặng quà cho anh chưa chắc anh sẽ nhìn đến. Nhưng thiệp và chữ viết đại diện cho tâm ý và chúc phúc hẳn là sẽ được anh giữ lại.

Hứa Mịch kéo Tô Miểu đi đến khu thiệp chúc mừng rực rỡ muôn màu lựa chọn thiệp.

"Mặc dù chúng ta tặng quà gì, cuối cùng chắc chắn đều sẽ bị Tần Tư Nguyên hạ thấp, thiệp chúc mừng ngược lại có ý nghĩa hơn."

Tô Miểu quét mắt nhìn các loại bưu thiếp treo trên tường, cô rút một tấm xuống lật xem, tò mò hỏi: "Tần Tư Nguyên sẽ tặng gì?"

"Không biết, chắc chắn đều là đồ rất đắt tiền, trước đó sinh nhật của Dương Y Y, cậu ấy ra tay hào phóng tặng túi xách LV đấy! Quá hào phóng, Dương Y Y cười đến mức rách cả miệng đấy. Lần này là sinh nhật của Trì Ưng mà cậu ấy luôn tâm niệm, món quà cậu ấy tặng chắc chắn sẽ ghê gớm hơn."

Tô Miểu không lên tiếng, chọn lựa một bưu thiếp in hình phong cảnh.

Phong cảnh trên bưu thiếp là dãy núi nguy nga và núi rừng xanh ngắt, rậm rạp xanh tươi, núi non trùng điệp, cho người ta một cảm giác hùng vĩ bao la.

"Ôi chao! Vậy mà lại bị cậu phát hiện ra trước rồi, cậu ấy thích núi như thế, chắc chắn sẽ thích cái này!"

Hứa Mịch thèm muốn bưu thiếp trong tay cô, đấm ngực dậm chân, hối hận vì tốc độ tay chậm.

Tô Miểu hào phóng đưa bưu thiếp cho cô ấy, cười nói: "Này, cho cậu dùng đấy."

"Aaa! Lớp trưởng yêu quý của tôi!" Hứa Mịch ôm chặt lấy cô: "Yêu cậu."

Tô Miểu một lần nữa chọn một tấm bưu thiếp.

Ngoại trừ bưu thiếp, cô còn chọn cho Trì Ưng một món quà.

Người ta đã trực tiếp mở miệng đòi cô rồi, nếu không tặng thì không còn gì để nói.

Huống chi, cô cũng muốn biểu hiện đối với tâm ý của anh, không cần quá đắt đỏ, lượng sức mà mua là được.

Cô mơ hồ nhớ rõ cái bật lửa mà trước đó Trì Ưng thường xuyên cầm trong tay vuốt ve đã rơi xuống sông Gia Lăng, sau đó anh mãi không mua cái mới.

Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenhay.pro.vn để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!