Toàn bộ lối đi bên dưới đều có thể nghe thấy tiếng kêu như quỷ của Lộ Hưng Bắc ——
"Á, CMM! Buông tay buông tay! Đau!"
"Buông bố mày ra!"
"Aaaaaaaa! Gãy xương rồi!"
Tô Miểu nhìn Trì Ưng sắp bẻ cong cánh tay của anh ta tới nơi, sợ rằng sẽ không có kết cục tốt đẹp, vội nói: " Trì Ưng, bỏ đi."
Anh nhẹ nhàng liếc nhìn cô, nhận ra sự sốt ruột trong ánh mắt của cô, lúc này mới buông tay Lộ Hưng Bắc ra.
Lộ Hưng Bắc ngượng ngùng lùi về sau hai bước, nhếch mép cười trong đau đớn, nói với Tô Miểu: "Diệu Diệu, bạn học này của em hung dữ nhờ, lần sau anh lại đến tìm em chơi vậy."
Tô Miểu nghe lời này, đáy mắt ngân ngấn nước mắt, vội vã nói: "Anh… anh đừng đến tìm tôi nữa! Tìm cho mình một cô bạn gái đi! Đừng quấy rầy tôi nữa!"
"Con gái của cả thành phố này đều không ngoan bằng em, ông đây chỉ yêu mỗi em."
Lộ Hưng Bắc nói rồi chạy mất dạng nhanh như một tia chớp.
Tô Miểu vừa sợ, vừa lo, ôm lấy gối ngồi sụp xuống.
Những ngày này trôi qua đều chẳng ra làm sao.
Trong lối đi ồn ào tăm tối, Trì Ưng dựa vào bên tấm bảng hiệu của tiệm sửa chữa điện thoại cũ, cúi đầu rút ra một điếu thuốc, chậm rãi châm lửa.
Đường nét gương mặt tinh xảo của anh chìm trong bóng tối, đầu ngón tay vụt lên một đóm hoa cam, rồi bỗng vụt tắt.
Trong thời gian một điếu thuốc, cô ngồi, anh đứng, bên nhau một lúc.
Bóng của hai người, một cái dài, một cái rụt thành một khối, cùng dựa vào nhau.
"Cảm ơn cậu." Tô Miểu ngẩng đầu nói với anh, "Cậu có việc đi trước đi, Lộ Hưng Bắc sẽ không quay lại đâu."
Trì Ưng dập tắt điếu thuốc, vẻ mặt thờ ơ: "Hai người từng yêu nhau?"
"Chỉ có anh ta nghĩ thế."
Anh ngồi xuống trước mặt cô, đưa tay ra đặt lên tóc mái buộc chặt của cô, làm mái tóc mềm mượt buông lơi xuống đôi tai, con ngươi đen láy nhìn cô đánh giá vài giây: "Đúng là ngoan, đổi lại là tôi, tôi cũng không buông."
Trong tiếng địa phương của thành phố C, ngoan có ý chỉ sự xinh đẹp.
Đầu ngón tay thô ráp của anh quét qua cổ cô, lưu lại cảm giác của một cái chạm nhẹ nhàng không dấu vết.
Lúc hít vào, cũng hít luôn cả mùi thuốc lá bạc hà mát lạnh trên người anh, khiến cô nảy sinh cảm giác không thể thoát ra, đôi má nóng lên.
"Có vội đi làm bài tập không?" Anh hỏi.
Tô Miểu lắc lắc đầu.
"Thế mời tôi ăn bát mỳ?"
" Được thôi."
Hai người một trước một sau đi ra khỏi lối đi đầy lúng túng, đến bên cạnh trạm xe Thái Viên Bá, chọn đại một quán mỳ nhỏ trong con ngõ hẹp.
"Cậu ăn gì?" Tô Miểu quay đầu hỏi anh.
"Mỳ nước trong." Trì Ưng ngồi trên chiếc ghế ở ngoài cửa, rút khăn giấy từ hộp giấy ăn, lau qua bụi bám trên màn hình điện thoại.
Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenhay.pro.vn để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!