Chương 39: (Vô Đề)

Tô Miểu muốn đẩy anh ra, nhưng anh không buông tay.

Gió mùa đông thổi mạnh lạnh thấu xương, thân thể của anh nóng hổi, cảm giác mạnh mẽ của cái ôm tựa như có thể đóng đinh cô trong giấc mộng này không muốn tỉnh lại.

Đó là lần đầu tiên cô cảm nhận được cảm giác an toàn mạnh mẽ như vậy trong mười bảy năm qua.

Che trời lấp đất.

"Lớp trưởng, không cần trả lời, cho tôi một chút nhắc nhở, tôi sẽ biết thôi."

Tô Miểu cuối cùng cũng từ bỏ chống cự, gắt gao nắm chặt lấy góc áo của anh, thân thể khẽ run rẩy.

Tự như người ngạt thở hít vào được ngụm không khí tươi mới đầu tiên, thân thể khô héo một lần nữa được rót vào sức sống.

"Biết rồi." Cánh tay anh càng dùng sức.

Bóng dáng ôm nhau tựa như một vệt màu mực càng thẫm hơn trong đêm tối dày đặc.

Đó là tâm sự mà Tô Miểu giấu sâu nhất nơi đáy lòng, không nhìn thấy được ánh mặt trời, chỉ có trong đêm vô tận, cô mới có thể an tâm được anh ôm chặt vào lòng, tham lam hấp thụ toàn bộ sự vuốt ve an ủi của anh, có được một lúc thở dốc.

Cảm xúc mãnh liệt, cũng không giấu được nữa.

"Tớ tên Trì Ưng." Giọng nói trầm thấp hấp dẫn của anh chậm rãi truyền đến ở bên tai cô —

"Người phương Bắc, thích leo núi, đi bộ lên núi và dù lượn, thích đứng ở nơi cao nhìn thế giới này. Lĩnh vực chuyên ngành tương lai theo hướng máy tính và trí tuệ nhân tạo, ước mơ cũng liên quan đến cái này, sau này từ từ nói cho cậu nghe. Khẩu vị thanh đạm, không ăn cay, đọc rất nhiều loại sách, bình thường không có việc gì thì thích xem anime, sưu tầm mô hình, tiêu hết tiền rồi sẽ đi bán chữ, viết code, không nghèo, yêu đương có thể thường xuyên mời bạn gái ăn cơm.

Món ăn vặt yêu thích là thạch rau câu của vùng các cậu, người bạn tốt nhất là Tần Tư Dương, màu sắc yêu thích là màu đỏ dũng cảm, tượng trưng cho sinh mệnh. Đúng rồi, có một sở thích nhỏ, lúc ngủ thích sờ tóc."

Tô Miểu kinh ngạc nhìn về phía anh, hàng mi toát lên vẻ cô độc, mũi cao thẳng, trong đôi mắt đen gần trong gang tấc hiện ra ánh nắng ban mai mờ mờ ở nơi xa —

"Đây là thẻ tư liệu của tớ, tớ cũng muốn biết về cậu."

Trái tim Tô Miểu run rẩy, cô hít sâu, lấy dũng khí nói cho anh biết: "Tớ tên Tô Miểu, người thành phố C, thích viết chữ, thích yên tĩnh, không giỏi vận động nhưng sẽ cố gắng nâng cao tố chất cơ thể, mục tiêu là trở nên xuất sắc, để mẹ có được cuộc sống tốt. Tớ không tự tin, thường xuyên hoài nghi bản thân nhưng tớ sẽ rất cố gắng, ước mơ là trở thành cô giáo, giúp đỡ những… học sinh khó khăn, đương nhiên nguyên nhân quan trọng hơn là nghề giáo ổn định, có biên chế."

Cô dừng lại một chút: "Nếu như cậu nghe đến đó vẫn cảm thấy… có khả năng, vậy tớ nói tiếp."

Anh cười: "Tiếp tục."

"Nhà tớ có điều kiện không tốt, nhưng khi yêu đương cũng sẽ không để bạn trai mời cơm mãi, tớ cũng thích ăn thạch rau câu, người bạn tốt nhất là Hứa Mịch. Tớ cũng thích màu đỏ đại diện cho sự dũng cảm…"

Gò má cô ửng đỏ, cô cúi đầu chậm rãi nói: "Cuối cùng, tớ không có sở thích nhỏ nào, nhưng sau này sẽ để tóc mọc dài ra hơn một chút."

Trì Ưng chăm chú lắng nghe, khi nghe thấy cô nói muốn nuôi tóc, khóe miệng ung dung thản nhiên cong lên: "Nhớ rồi, còn nhiều tư liệu kỹ càng hơn, sau này từ từ bổ sung."

Dứt lời, anh đứng dậy cầm áo khoác vận động màu trắng xách trên vai, chuẩn bị rời đi, Tô Miểu bỗng nhiên nắm lấy tay áo anh: "Trì Ưng, thi cùng một trường đại học."

Anh quay đầu quan sát cô, đôi mắt đen bình tĩnh mà thành kính: "Đương nhiên."

Ánh nắng mặt trời cuối cùng cũng từ từ lên cao, xua đuổi bóng đêm nồng đậm không tan của ngày đông.

Ánh sáng chiếu rọi trên khuôn mặt trắng nõn sạch sẽ của Tô Miểu, gió nhẹ khẽ lướt, thổi tan đi sự nóng nảy bất an.

Cô ở bên cạnh xà đơn kéo giãn dây chằng chân, sững sờ nhìn về phía ráng mây phương xa, ngẩn người.

Tất cả những chuyện vừa xảy ra, tựa như đều dần dần biến mất không dấu vết theo ánh bình minh.

Giống như một giấc mơ, giấc mơ đẹp mãi mãi không tỉnh lại.

Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenhay.pro.vn để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!