Trên đường về nhà, bên cạnh sông Lâm Giang chảy xiết, trời chiều dần dần tắt nắng.
Tô Miểu nhận được một cuộc gọi xa lạ.
"Xin chào, xin hỏi bạn là…"
"Diệu Diệu! Có nhớ anh không!"
"…"
Nghe được giọng nói quen thuộc của Lộ Hưng Bắc, Tô Miểu cảm thấy rất bất ngờ: "Cậu… bây giờ đang ở đâu vậy?"
"Không phải đã nói với em là anh đi thành phố Kinh à." Lộ Hưng Bắc cũng không hàn huyên nhiều với cô mà nói ngay vào điểm chính: "Anh nghe Quý Khiên nói rồi, đám Lâm Tây Hi bọn họ lại tìm em gây phiền phức, trước khi đi anh đã cảnh cáo bọn họ rồi, con mẹ nó, xem lời anh nói như gió thoảng bên tai à! Em đừng sợ, Tết đến anh sẽ về trừng trị bọn họ!"
"Tôi không sao! Đã giải quyết rồi."
"Anh nghe Quý Khiên nói rồi, cảnh sát cũng ra mặt, em bị dọa sợ rồi đúng không, thật sự không được nữa thì anh về! Chỉ cần có anh, bọn họ tuyệt đối không dám tới tìm em nữa!"
Anh ta thở dài một hơi: "Lúc đó anh đi cũng vội vàng, quên uy hiếp bọn họ một trận."
"Không sao!" Tô Miểu vội vàng nói: "Bạn của tôi đã hù dọa bọn họ rồi, đoán chừng bọn họ cũng không dám tới tìm tôi nữa."
"Ồ, suýt nữa anh quên mất." Trong giọng điệu của Lộ Hưng Bắc mang theo mấy phần trào phúng: "Diệu Diệu của chúng ta đã vào trường quý tộc rồi, cũng trèo lên cành cao rồi, có người lợi hại hơn bảo vệ rồi, không cần anh nữa."
Tô Miểu dựa lưng vào lan can của bờ sông, không nói một lời.
Chỉ có tiếng gió vù vù xen lẫn với dòng điện, quanh quẩn trong ống nghe.
"Em nói cho ông đây nghe." Lộ Hưng Bắc nghe thấy cũng rất khó chịu.
"Nói cái gì."
"Giải thích cho anh nghe."
"Tôi không giải thích, Lộ Hưng Bắc, cảm ơn tâm ý của cậu dành cho tôi." Tô Miểu cúi đầu, đầu ngón tay gảy rỉ sắt trên lan can: "Nhưng nói thật, tôi có chút sợ cậu."
"Em sợ anh cái gì chứ, anh đánh em, hay là mắng em hả! Một đầu ngón tay anh cũng chưa từng chạm vào em, Diệu Diệu, em sợ anh cái gì chứ!"
"Tôi không thể đáp lại cậu bằng tình cảm tương tự, tôi sợ ngày đó cậu thẹn quá thành giận, làm ra chuyện khiến tôi không có cách nào chịu đựng được."
"Em đừng có vờ vịt với anh, ông đây không có văn hóa, nghe không hiểu."
"Lộ Hưng Bắc, cậu buông tha cho tôi đi."
"Lại là câu này." Anh ta xoa xoa cánh mũi, ồm ồm nói: "Tai nghe đến nỗi mọc kén rồi, anh hiếm khi gọi điện thoại cho em một lần, em cũng không hỏi xem anh ở đây sống có tốt không, thật sự không có chút quan tâm nào à?"
"Cậu tìm công việc gì ở thành phố Kinh vậy."
"Trước đó vào một xưởng máy công cụ làm công nhân, tháng trước người công nhân ở sát vách anh làm sai kỹ thuật mà tay bị đè gãy, máu tươi bắn cao ba thước, bắn tung tóe lên cả người anh! Anh nghỉ việc rồi bỏ chạy ngay, bây giờ đang làm giao hàng được một tháng, ngày nào tới nửa đêm mới về, một tháng có thể kiếm được bảy, tám ngàn, chịu khó chút nữa thì cũng có thể kiếm hơn mười ngàn!"
Tô Miểu nghe anh ta nói đến những hình ảnh máu me tàn khốc như vậy thì trái tim co chặt lại, cho dù là người xa lạ thì nghe được cũng rất khó không thay đổi sắc mặt: "Cậu phải cẩn thận một chút, giao hàng cũng đừng gấp gáp, đừng vượt đèn đỏ."
Giọng điệu của Lộ Hưng Bắc đột nhiên trở nên vui vẻ: "Ừ! Anh sẽ cẩn thận! Diệu Diệu, em xem, em chỉ cần tốt với anh một chút thôi là anh sẽ rất thỏa mãn! Ha ha ha, anh cũng sẽ cố gắng kiếm tiền, hoàn thành kỳ vọng của mẹ vợ!"
"Lộ Hưng Bắc, tôi xin lỗi, tôi sẽ không ở bên cạnh cậu, cậu có kiếm được nhiều tiền hơn nữa cũng…"
"Biết rồi, không xứng với em." Lộ Hưng Bắc ngắt lời cô: "Không sao, em thi đại học của em, anh thích là việc của anh, hai việc không hề liên quan. Nhưng em cũng nên để cho cuộc sống của anh có nơi dựa vào, trái tim anh cũng không lớn, chỉ chút xíu, chỉ một chút xíu hy vọng như vậy là đủ rồi. Em thi lên đại học, anh sẽ đến bên cạnh trường đại học của em bán tôm bột đá[1], mỗi ngày nhìn em một cái."
[1]Tôm bột đá: bột đun với vôi trong đổ vào nước lạnh, vì đầu đuôi nặn giống con tôm nên đặt vậy
Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenhay.pro.vn để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!