Chương 36: (Vô Đề)

Ban đêm, Trì Ưng một mình dựa vào bên cửa sổ, mở ra bản photo vở ngữ văn của Tô Miểu mà trước đó anh đã in ra, cầm bút gạch những chỗ trọng điểm.

Đề văn là "Viết một lá thư cho bản thân trong tương lai", anh mở giấy viết thư ra —

Miểu Miểu thân mến

Xin chào,

Tôi mang tâm tình cực kỳ thấp thỏm để viết cho cậu, bởi vì tôi không biết cậu của tương lai, có thích tôi hèn yếu của hiện tại hay không.

Thời tiết của thành phố C luôn oi bức, tôi đoán nhất định là cậu đang ngồi trên ghế dựa ở ban công đọc thư tôi viết, ngẩng đầu lên chính là biển cả bát ngát và đường chân trời xa xôi. Có lẽ cậu sẽ rất ít khi quay về thành phố núi oi bức mà chật chội này, tôi ngẩng đầu nhìn đường phố và nhà cửa giống như rừng rậm thành phố vậy, thật là bức bối quá.

Cậu xem, tôi lại bắt đầu oán trách rồi, cậu nhất định cũng không hề thích tôi lúc nào cũng ưa phàn nàn như vậy.

Đúng rồi, tôi thật sự rất muốn hỏi cậu, cậu đã có được con búp bê mơ ước chưa? Lúc nhỏ nhìn thấy con búp bê Barbie trong tủ kính, thật sự rất muốn có nó. Tôi níu lấy góc áo mẹ khóc lớn, mẹ rất tức giận và đánh tôi, nói tôi không xứng có được nó, nó là công chúa nhỏ, tôi chẳng phải là gì cả, tôi là đứa trẻ đáng ghét không có bố thương. Lúc đó tôi thật sự rất hận bà ấy. Nhưng khi trưởng thành rồi tôi mới biết, thật ra mẹ nói đúng, con người không nên hy vọng xa vời thứ không thuộc về mình.

Nhưng tôi mãi không làm được, cho nên mới luôn luôn rầu rĩ không vui, không biết cậu của bây giờ có cúi đầu trước hiện thực rồi không.

Nói đến thì con người đều sẽ thay đổi, thời gian và năm tháng sẽ biến một người thành dáng vẻ khác. Ví dụ như mẹ, trước kia bà ấy hung dữ như vậy, nhưng tôi phát hiện ra bà ấy của bây giờ… Hình như cũng trở nên dịu dàng rồi. Cho nên con người không ngừng lớn lên, có người từ ngây thơ thiện lương biến thành lõi đời khéo đưa đẩy, có vài người từ nóng nảy hung ác trở nên dịu dàng quan tâm, có người trở nên dũng cảm, có người càng thêm nhu nhược…

Miểu Miểu yêu quý, cậu có thay đổi không? Cậu còn muốn con búp bê mơ ước đó không? Thật hy vọng cậu có thể viết thư nói cho tôi biết (Nhưng tôi biết đây là chuyện không thể nào ^-^).

Hiện tại tôi ở trong lớp học viết cho cậu bức thư này, nghe tiếng gió vun vút bên ngoài thỉnh thoảng truyền đến, mùa đông sắp đến rồi. Nhưng cậu nhất định đang ở nơi bốn mùa như ngày hè, gió biển thổi, đọc thư của tôi. Cậu đừng cười tôi khóc gió than mưa viết nhiều như vậy. Trên bầu trời có một đám mây lớn giống như con chó, không biết đám mây trước mắt cậu có giống một chú chó không.

Hy vọng cậu của sau này, đừng chán ghét tôi của năm mười bảy tuổi, tôi sẽ cố gắng chạy về phía cậu.

Mong là tốt đẹp.

Tô Miểu ngu ngốc của tuổi mười bảy.

Ngày hôm sau, Tô Miểu vừa tới trường học thì nhận được tin tức của cảnh sát, thông báo cho cô biết, ba người Lâm Tây Hi, Diêu Na và Hà Lộ San dính líu tới chuyện tìm cớ gây sự, đã bị bắt giữ.

Cô đi vào đồn cảnh sát, nhìn thấy video làm chứng cứ, đúng lúc là đoạn bọn họ bắt nạt cô trong phòng cất đồ.

"Người này là cháu sao?"

"Là cháu." Tô Miểu gật đầu thừa nhận.

"Yên tâm, bọn họ đã bị tạm giữ hành chính rồi, cháu chỉ cần phối hợp với các chú điều tra, các chú sẽ dành cho bọn chúng sự trừng phạt nên có."

Tô Miểu cắn răng, cô cũng không thèm để ý bọn họ có nhận trừng phạt hay không, cô chỉ để ý sau khi bọn họ ra ngoài thì có còn tìm cô gây phiền phức hay không.

Cảnh sát tựa như nhìn ra được sự lo lắng của Tô Miểu, giải thích nói: "Có người báo án giúp cháu, mấy cô gái kia bị dọa sợ, còn chưa đợi các chú thẩm vấn thì bọn họ đã vội vàng khai ra chuyện trước kia bắt nạt cháu và những bạn học khác. Cháu yên tâm, các chú sẽ phối hợp với Bộ Giáo dục giải quyết chuyện này thích đáng, lần này sẽ không giống như trước nữa."

Nghe chú ấy nói như vậy, Tô Miểu mới thoáng yên tâm hơn một chút.

Đi ra khỏi đồn cảnh sát, một cơn gió thu thổi qua ào ào, mang theo cái lạnh của đầu đông, Tô Miểu lại cảm thấy nhẹ nhàng và thoải mái.

Tựa như có một chùm sáng chiếu vào thế giới âm u của cô.

Không cần phải sợ hãi nữa.

Sau khi tan học, Tô Miểu chủ động tìm đến Tần Tư Nguyên, mời cô ta đi uống trà sữa ở cửa hàng tại cổng trường, cũng hỏi thăm cô ta về chuyện này.

Ánh mắt Tần Tư Nguyên né tránh, ban đầu cô ta vẫn không thừa nhận: "Tôi… tôi không biết, tôi không nói."

"Chuyện này chỉ có cậu và Quý Khiên biết, không thể nào là Quý Khiên được."

Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenhay.pro.vn để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!