Chương 35: (Vô Đề)

Tô Miểu mang theo một hộp mì về nhà, bởi vì sợ sợi mì vón cục, cô gần như là chạy chậm đã đoạn đường rồi leo lên mấy chục bậc cầu thang, mệt đến mức thở hổn hển.

Cô vừa vào nhà, Tô Thanh Dao đã nhạy bén chú ý tới áo hoodie màu đen trên người cô: "Con mặc áo của ai vậy?"

"Bạn học, áo con bị bẩn, bạn học cho con mượn áo." Tô Miểu đổ mì bị vón cục vào trong chén: "Số đo này, mùi hương này, kiểu dáng này… Con trai à."

"À"

Sắc mặt Tô Thanh Dao lập tức trở nên nghiêm túc, giọng nói sắc bén: "Chiều hôm nay con đến nhà con trai à? Con còn mặc áo của con trai, Tô Miểu, thành thật khai báo, có phải con bị người ta… có phải con bị người ta lợi dụng rồi không! Bình thường mẹ dạy con thế nào! Còn biết xấu hổ không! Có phải con cũng muốn khi còn trẻ đã giống người mẹ mất mặt của con không…"

Tô Miểu không nghĩ tới mẹ thoáng cái đã nghĩ đến những phương diện không tốt kia, cô bắt đầu sợ hãi, vội vàng giải thích: "Không phải! Không có đâu! Sao có thể chứ! Mẹ đang nghĩ gì vậy."

Tô Thanh Dao lại nhận định sự thật này, tức giận không thôi, đưa tay đánh cô một cách lung tung: "Con còn không thừa nhận, mẹ biết ngay là con yêu sớm mà! Yêu sớm thì thôi đi, con còn để cho người ta lợi dụng… Con mới bao nhiêu tuổi, con làm mẹ tức chết rồi!"

"Không có, không có mà!" Tô Miểu vừa né tránh, cản tay của bà ấy lại, luôn miệng nói: "Là con gặp phải đám người Lâm Tây Hi! Bọn họ đánh con, mẹ cũng đánh con!"

Tô Thanh Dao nghe thấy lời này thì dừng lại: "Con nói cái gì?"

Tô Miểu bị Tô Thanh Dao làm cho tức phát khóc, uất ức lau nước mắt, khai báo một năm một mười về toàn bộ chuyện xảy ra vào chiều hôm nay, bao gồm cả việc Trì Ưng đưa cô về nhà.

Lúc đầu cô không có ý định nói cho Tô Thanh Dao biết chuyện mình bị bắt nạt, nhưng bà ấy đổ oan cho cô như vậy, Tô Miểu thực sự nhịn không nổi.

Tô Thanh Dao nghe thấy con gái nói như vậy thì sắc mặt càng khó coi hơn vừa rồi, bà ấy tóm lấy cổ tay cô, vội vàng nói: "Còn có pháp luật không! Ở trường học trước kia thì bắt nạt con, không trêu vào được nên chúng ta đã né rồi, tụi nó còn như vậy! Đi, mẹ đưa con đến đồn cảnh sát báo án!"

Nói xong, bà muốn kéo Tô Miểu đến đồn cảnh sát.

Tô Miểu liên tục lùi về sau, giãy khỏi tay của Tô Thanh Dao: "Không có chứng cứ, làm sao mà báo án! Hơn nữa cho dù báo an, con lại không bị làm sao, bọn họ bị phê bình dạy dỗ một trận rồi lại được thả ra, còn không phải sẽ tìm con gây phiền phức à!"

Trước kia chính là như vậy, lần đầu tiên sau khi bị bắt nạt thì Tô Miểu đã đi nói cho giáo viên biết.

Con người của thầy giáo rất tốt, nguyện ý làm chủ cho cô, gọi đám người Lâm Tây Hi vào văn phòng hung hăng phê bình dạy dỗ một trận, mời phụ huynh tới.

Bọn họ xin lỗi Tô Miểu ngay trước mặt thầy giáo, cô vốn cho rằng tất cả đều kết thúc rồi, nhưng mà… là cô quá ngây thơ.

Thứ mà tất cả những việc này đổi lấy được… Chỉ là sự ức hiếp càng ngày càng trầm trọng của sau này.

Gia đình bọn họ đều có gia thế, trường học cũng không có cách nào với bọn họ.

Tô Miểu đã không tin bất cứ ai nữa, giáo viên, trường học… Cô đều không tin.

Ai cũng không bảo vệ cô được, chỉ có nhẫn nại, chỉ có cắn chặt răng… Cô tin tưởng vững chắc rằng chỉ cần bay đủ cao thì những người này sẽ không đuổi kịp cô.

Đây cũng là nguyên nhân vì sao cô nhất định phải ở lại trường tư thục Gia Kỳ.

Sau lưng chính là vũng bùn và vực sâu, vô số bàn tay giống như xương trắng vùng vẫy… ra sức kéo lấy cô.

Không có lựa chọn nào khác, chỉ có thể cố gắng bay lên cao.

"Sau này con tránh bọn họ là được." Cô rầu rĩ nói: "Hôm nay gặp phải cũng là do trùng hợp."

Tô Thanh Dao tức giận đến mức rơi nước mắt, nhưng cũng không thể làm gì.

Đúng vậy, cho dù bà có mạnh mẽ hơn nữa, hung hãn hơn nữa thì bà cũng không có cách nào trông nom cô, bảo vệ cô từng phút từng giây được.

Bà còn phải kiếm tiền, còn phải cho con gái đi học cấp 3, học đại học, còn phải kiếm của hồi môn cho con bé… Nhưng bà không bảo vệ con bé được.

Đây là sự thất bại lớn nhất của người làm mẹ.

Tô Miểu thấy bà đau lòng thì ôm lấy eo bà từ phía sau: "Mẹ, chờ con lên đại học rồi thì bọn họ không tìm được con nữa, con sẽ học trường đại học tốt nhất, trở nên xuất sắc, biến thành người lợi hại."

Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenhay.pro.vn để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!