Chương 34: (Vô Đề)

Trước kia khi Tô Miểu nghe bạn học tán gẫu đã nghe nói tới nhà của Trì Ưng.

Bởi vì anh ở trong khu đại bình tầng [1] có view sông gần như có thể nói là cao cấp nhất của thành phố C — Lâm Giang Thiên Tỉ, cho nên mọi người đều ôm tâm lý vô cùng tò mò về nhà của anh.

Nghe nói có được một căn nhà cao tầng ở đây là có thể tương đương với mấy căn biệt thự ở chỗ nhà đám người Tần Tư Nguyên.

Nhưng cô cũng từng nghe mấy người Đoạn Kiều nói, Trì Ưng chưa bao giờ mời bạn học nào đến nhà anh.

Giống như ý thức lãnh địa tuyệt đối của chim ưng, anh sẽ không cho phép bất cứ ai xâm phạm không gian riêng tư của anh.

Ngoại trừ Tần Tư Dương thì hình như chưa có ai từng tới nhà anh.

Bởi vậy mà Đoạn Kiều luôn cảm khái, nếu có một ngày có vượt qua Tần Tư Dương, thăng lên làm người anh em tốt nhất của Trì Ưng, đến nhà Trì Ưng ngắm sông Gia Lăng với tầm nhìn tốt nhất thì thật sự là không uổng phí đời này.

Tô Miểu đi theo Trì Ưng vào nhà, chân tay luống cuống, thân thể nho nhỏ cũng không biết nên đi đâu, vô cùng mất tự nhiên.

Mãi cho đến khi Trì Ưng rất tự nhiên mà ném cho cô một đôi dép lê trắng sạch sẽ, cô khom lưng thay dép, xách giày của mình đến bên tường.

Trì Ưng đi qua, nhận lấy giày của cô.

Tô Miểu chưa kịp ngăn cản thì anh đã đặt đôi giày vào trong ngủ một cách ngay ngắn.

Nhà anh được trang trí với màu đen trắng tone lạnh, đại bình tầng có tầm nhìn rộng và thoáng, phòng khách và phòng ăn cùng với nhà bếp kiểu mở nối liền với nhau, cửa sổ sát đất rộng lớn trong suốt, quả nhiên có thể nhìn thấy cảnh sông Gia Lăng mênh mông cuồn cuộn.

Tô Miểu đi đến bên cửa sổ, dõi mắt nhìn ra xa.

Cô chưa từng đứng ở nơi cao như vậy quan sát dòng chảy quen thuộc đó.

Ngắm sông từ góc độ của nhà cô thì chỉ nhìn thấy nhà cao tầng hiện đại với đèn đuốc sáng trưng ở bên kia bờ sông, mà ngắm sông từ bên cửa sổ nhà Trì Ưng, cô lại nhìn thấy những ngôi nhà cổ xưa và mảng lớn nhà ống cũ kỹ lưu dấu thời gian.

Một con sống đã ngăn cách hai thế giới hoàn toàn khác biệt.

Thế giới của cô và anh.

"Qua đây."

Tô Miểu nghe thấy giọng nói trầm thấp của Trì Ưng, theo tiếng đi tới nhà vệ sinh trong suốt rộng rãi, trong nhà vệ sinh là hương chanh nhàn nhạt tung bay.

Trì Ưng đứng một bên bồn rửa mặt trắng tinh, mở tủ phía trên, lấy ra chiếc khăn lông sạch sẽ đưa cho cô.

"Một mình cậu ở đây một lúc, có thể tắm, không muốn tắm thì lau người. Còn có bộ đồ trên người cô, giặt đi rồi sấy khô, biết dùng máy sấy đồ không? Không biết thì tôi dạy cho cậu."

Cô vội vàng nói: "Biết."

Trì Ưng quay về phòng tìm một chiếc áo hoodie màu đen rồi treo lên móc tường: "Trước khi sấy khô thì có thể mặc đồ của tôi trước."

Tô Miểu khóa cửa nhà vệ sinh xong thì dựa lưng vào vách tường, chậm rãi thả lỏng.

Nhà vệ sinh vô cùng rộng rãi, tương đương với diện tích phòng khách nhà cô, sáng sủa sạch sẽ, không khí cũng rất tươi mát, tone màu trắng thuần tựa như không nhiễm bụi trần, sạch sẽ đến mức giống như không tìm được lấy một sợi tóc.

Nơi này là nhà của Trì Ưng, đúng như anh nói, là nơi tuyệt đối an toàn.

Không gian tâm hồn hoảng loạn của Tô Miểu vào lúc này mới được xem như là chân chính nhận được sự yên bình và an ổn.

Có lẽ… Đây cũng là nguyên nhân Trì Ưng giữ cô lại.

Cô ngại tắm ở nhà anh, chỉ dùng khăn thấm nước lau người, thay đi chiếc áo lụa trắng cổ chữ V trên người.

Đây là chiếc áo mới mẹ mua cho cô khi đi dạo phố vào tháng trước, phong cách có chút trưởng thành, ở trường học cô mãi không có cơ hội mặc, hôm nay là lần đầu tiên, không nghĩ tới lại bị làm bẩn như thế, toàn là dấu chân.

Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenhay.pro.vn để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!