Quý Khiên đạp cửa phòng cất đồ ra, sức lực lớn đến mức suýt nữa làm rớt cả cánh cửa đó.
Tần Tư Nguyên xông vào, nhìn thấy mấy nữ sinh kia đang cưỡng ép Tô Miểu quỳ xuống.
Cô sắp bị bọn họ chà đạp đến mức không thành hình người rồi.
Tần Tư Nguyên kêu lên một cách chói tai: "Này! Dừng lại! Đừng bắt nạt cậu ta nữa!"
Lâm Tây Hi đá một cái vào người Tô Miểu, quay đầu nhìn về phía Tần Tư Nguyên: "Chuyện lạ động trời nha, thế mà còn có bạn nữ giúp con nhỏ đê tiện này, đến trường học quý tộc còn có cả bạn thân rồi à?"
"Không phải bạn thân, tôi cũng ghét cậu ta giống các cậu thôi." Tần Tư Nguyên lạnh lùng nhìn qua Tô Miểu: "Nhưng cậu ta là người của trường chúng tôi, muốn bắt nạt thì cũng không tới lượt người ngoài."
Tô Miểu nghe được lời Tần Tư Nguyên nói, ngước đôi mắt ửng đỏ vỡ vụn lên nhìn cô ta.
Tâm tình có chút phức tạp, lại có chút im lặng.
Cô tuyệt đối sẽ không nghĩ tới, người đầu tiên xông vào… lại là cô ta.
Diêu Na nhìn về phía chàng trai sau lưng Tần Tư Nguyên, cũng cảm thấy không thể tưởng tượng nổi: "Quý Khiên, cậu thế mà lại giúp cậu ta, chẳng lẽ cậu muốn làm chó săn của mấy tiểu thư quý tộc này sao!"
"Thời đại chủ nghĩa xã hội thì lấy đâu ra quý tộc." Quý Khiên thản nhiên nói: "Mặt khác, Lộ Hưng Bắc biết các cậu chơi nữ thần của cậu ấy như thế, khi quay về cậu ấy sẽ giết chết mấy người."
Nhắc đến Lộ Hưng Bắc, đôi mắt Lâm Tây Hi đỏ ngầu, cô ta nóng nảy kêu lên: "Cậu còn nhắc đến Lộ Hưng Bắc à! Lộ Hưng Bắc vì nó mà nghỉ học rồi, tất cả đều do tiện nhân này hại!"
"Lộ Hưng Bắc không phải vì cậu ta mà nghỉ học, cậu ấy đã sớm nói với tôi, cậu ấy muốn nghỉ từ lâu rồi, ra ngoài làm công kiếm tiền sớm một chút, không liên quan gì đến người khác. Nếu như cậu yêu thích cậu ấy như thế thì cậu cũng nghỉ học theo đuổi cậu ấy đi, ở đây gây phiền phức cho người ta thì tính là gì chứ."
Lâm Tây Hi biết, hôm nay có Quý Khiên ở đây, dù thế nào thì cô ta cũng không động vào Tô Miểu được nữa.
Cô ta cắn răng nghiến lợi nhìn cô, nói lời đe dọa: "Hôm nay xem như mày may mắn, sau này sẽ không may mắn như thế nữa đâu! Tốt nhất là hãy cầu nguyện đừng để tao thấy mày nữa, rơi vào trong tay tao nữa thì mày sẽ biết được nồi làm bằng sắt đấy, tiện nhân."
Dứt lời, cô ta và đám người Diêu Na nổi giận đùng đùng rời khỏi phòng cất đồ.
Tô Miểu vẫn ngồi dựa vào tường, hít thở thật sâu từng hơi một, chữa trị thế giới nội tâm hoảng loạn.
Tần Tư Nguyên nhìn xuống từ trên cao, lạnh lùng liếc nhìn cô.
Làn da cô vô cùng trắng, cho nên những vết đỏ chút xíu đều vô cùng rõ ràng, mà bây giờ, tóc dài rối loạn, vết đỏ rải rác khắp mặt vải, nghiễm nhiên chính là sự đổ vỡ và tàn lụi sau khi bị tàn phá.
Cô vừa vào sân là Tần Tư Nguyên đã chú ý tới, cô cố ý mặc quần áo mới.
Lúc này trên quần áo cũng toàn là dấu chân bẩn thỉu.
"Cậu thật là giỏi đấy, thế mà lại có thể chọc tới mấy đứa con gái hung ác như vậy."
Tần Tư Nguyên cũng bái phục chịu thua.
"Tôi không có chọc." Nhưng thế giới của cô chính là như vậy, không có lý do, tràn đầy sự hoang đường.
"Vừa rồi cảm ơn cậu." Giọng nói của Tô Miểu hơi khàn.
Tần Tư Nguyên ghét nhất cái dáng vẻ vô cùng đáng thương này của cô, biểu cảm rất mất tự nhiên: "Tôi vẫn rất ghét cậu."
"Tôi biết, xin cậu đừng nói cho bất cứ ai biết về chuyện này."
"Yên tâm, tôi không thèm nói đâu! Hừ! Nói ra để anh trai tôi đau lòng cho cậu sao, đừng có mơ!"
"Tôi không có ý này."
Tần Tư Nguyên nghe thấy bên ngoài truyền đến tiếng còi kết thúc trận đấu và tiếng hoan hô sôi trào, lười ở đây nói nhảm với cô, cô ta quay người đi về phía sân thi đấu.
Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenhay.pro.vn để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!