Đoạn Kiều nhìn thấy Trì Ưng vậy mà lại có coca lạnh để uống, cậu ta căm phẫn bất bình phàn nàn: "Lớp trưởng, cậu bất công quá rồi đấy, dựa vào cái gì tụi tôi toàn uống nước khoáng, chỉ có cậu ấy là uống coca lạnh."
Không đợi Tô Miểu trả lời, Trì Ưng nói hùng hồn: "Dựa vào việc tôi là lớp phó của cậu ấy."
Đoạn Kiều gãi gãi sau gáy: "Lý do này… khó mà khiến người ta chịu phục, nhưng tôi cũng không thể làm gì hơn."
"Vậy thì đừng ngại ngậm miệng."
Tần Tư Dương kéo tay bọn họ, ra hiệu đi qua thương lượng chiến lược thi đấu cho trận sau.
Trì Ưng vừa đứng dậy, Tô Miểu đã gọi anh lại, không yên tâm mà dặn dò: "Phong cách chơi bóng của đám Quý Khiên có thể sẽ khá vô lại, cậu bảo bọn họ cẩn thận một chút, cậu cũng… cẩn thận."
"Yên tâm, ông đây chuyên trị đám vô lại."
Dứt lời, Trì Ưng ném áo khoác vận động màu đen của mình vào trong ngực cô, không cho cô bất cứ cơ hội nào để từ chối, quay người đi vào sân.
Tô Miểu bất đắc dĩ nhận lấy quần áo, xếp lại một cách ngay ngắn đặt ở bên cạnh, khi anh dẫn bóng đi ngang qua lại bổ sung một câu: "Giữ cho kỹ, mất rồi sẽ chỉ hỏi cậu thôi."
"…"
Tô Miểu chỉ có thể một lần nữa cầm áo lên, ôm trước người: "Vở ngữ văn của tôi đâu?"
"Trong túi của tôi, túi ở ngăn đựng đồ 1039, không khóa, tự đi lấy."
Tô Miểu biết anh từ trước đến nay nói lời giữ lời, chỉ cần cô tới thì chắc chắn sẽ trả lại vở bài tập cho cô.
Trong nửa trận còn lại, Trì Ưng hăng hái phấn chấn, ra sân không bao lâu đã lên rổ liên tục mấy lần ghi điểm.
Quý Khiên tựa như đã thật sự nhìn trúng Tần Tư Dương, chặn cậu ta cả đoạn đường, giống như keo da chó vậy, dính vào là không gỡ ra được.
Lần này Trì Ưng không khoanh tay đứng nhìn nữa, anh đi tới chặn phía trước Quý Khiên, để Tần Tư Dương có thể nghỉ xả hơi một chút.
Quý Khiên cố gắng tránh khỏi Trì Ưng, nhưng cho dù cậu ta chạy về phía bên nào thì Trì Ưng cũng không để cậu ta được như ý, chặn cậu ta lại giống như vừa rồi cậu ta chặn đường Tần Tư Dương vậy —
"Nhìn chằm chằm vào người anh em của tôi thế, làm sao, vừa ý cậu ấy rồi à?"
Quý Khiên cười lạnh: "Tôi vừa ý em gái cậu ta, được không."
"Hóa ra là "yêu ai yêu cả đường đi lối về" à."
"Liên quan đếch gì đến cậu."
Đúng như Trì Ưng nói, anh chuyên trị người vô lại, thậm chí lối chơi còn lưu manh hơn Quý Khiên một chút, mấy kỹ xảo lách người cao siêu đẹp đẽ làm cho Quý Khiên tiến không được lùi không xong, lửa giận từ từ bốc lên.
Quý Khiên đã cảm nhận được sâu sắc sự bực mình vừa rồi của Tần Tư Dương, lại không bắt được bất cứ sai lầm nào của thiếu niên trước mặt, kỹ thuật bóng cũng không bằng anh, sắc mặt cậu ta không khỏi trầm xuống.
Khóe miệng Trì Ưng nhếch lên cười, trong đôi mắt đen thâm thúy mang theo chút ý khiêu khích, phách lối lại gian ác.
Quý Khiên không giỏi kiềm chế tính tình như Tần Tư Dương, bình thường cậu ta hoành hành ngang ngược đã quen, đâu thể nhịn được chuyện này, trở tay nóng nảy đẩy Trì Ưng một cái.
Tô Miểu thấy tình hình đó thì lập tức đứng lên, trái tim cũng siết chặt lại.
Nhưng khung xương dưới của Trì Ưng cực kỳ ổn, anh lùi về sau mấy bước, không hề ngã xuống.
Trọng tài thổi còi, Quý Khiên phạm quy, bị phạt ra khỏi sân.
Cậu ta ném bóng đi, khó chịu quay đầu nhìn Trì Ưng một cái.
Trì Ưng vẫn cười xán lạn, vẫy vẫy tay với cậu ta, còn giống như đang nói tạm biệt.
Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenhay.pro.vn để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!