Chương 31: (Vô Đề)

Buổi trưa chủ nhật, Tô Miểu nằm nhoài bên bàn sách làm bài tập về nhà, ngáp liên tục.

Trong radio truyền đến khúc nhạc piano nhẹ nhàng linh động, còn có tiếng nói mềm mại nhỏ nhẹ của người dẫn chương trình phát thanh, khiến người ta mơ màng buồn ngủ.

Cho dù hiện tại internet đã rất phát triển, có thể tìm kiếm các thể loại âm nhạc trên mạng nhưng Tô Miểu vẫn thích nghe radio.

Cái loại âm thanh điện tử loẹt xoẹt rè rè đó tựa như đưa cô quay về những ngày cũ với đĩa nhạc xưa cũ ố vàng.

Tô Thanh Dao thay sang áo sơ mi trắng công sở mới tinh, bà soi gương, buộc một chiếc khăn lụa màu nâu lên cổ: "Đã nói bao nhiêu lần, khi làm bài tập đừng nghe nhạc, cả ngày lắm thói quen xấu, suy nghĩ một đằng làm việc một nẻo, còn học tập kiểu gì."

"Không ảnh hưởng." Tô Miểu thản nhiên nói: "Buổi trưa không nghe chút gì đó thì sẽ muốn ngủ."

"Muốn ngủ thì con ngủ đi! Hôm nay lại không đi học."

"Vậy mẹ làm bài tập giúp con nha."

Tô Thanh Dao đi qua, tóm lấy dái tai mềm mềm của cô gái nhỏ: "Còn bảo mẹ làm bài tập giúp con, con lại ngứa đòn à? Sao không lên trời luôn đi!"

Tô Miểu cười lên, liên tục xin tha, sau đó ôm lấy eo của mẹ, gối đầu lên bụng của bà ấy: "Con sai rồi, được không."

Trong lòng Tô Thanh Dao hoảng hốt, bà ấy vội vàng tránh đi, quay người lấy cái túi nhỏ treo trên tường: "Mẹ đi làm đây, buổi chiều con có ra ngoài không?"

"Không đi, con làm bài tập."

"Được, vậy con ngoan ngoãn ở nhà, lúc bốn giờ thì gói mì lại đưa qua cho mẹ."

Tô Miểu nằm nhoài trên bàn, nghiêng mặt nhìn bà ấy, lười biếng nói: "Mẹ gọi thức ăn ngoài đi, lần nào cũng muốn con đưa cho mẹ, xem con là con lừa mà sai khiến ấy."

"Quán mì Xương Xương lại không có dịch vụ giao hàng."

Tô Thanh Dao đứng ở chỗ cửa trước, chống vào tường mang giày: "Lại nói, không phải con thích đi đến Lưỡng Lộ Khẩu nhất sao, ra ngoài có xe buýt thì con không đi, cứ phải đi bộ một hai cây số để đi thang cuốn, cũng không biết trên thang cuốn có trai đẹp tuyệt thế gì quyến rũ con như vậy.

"Nói linh tinh." Trong lòng Tô Miểu kéo căng, giống như là bị nhìn thấu suy nghĩ, cô vội vàng nói: "Đi xe buýt chật chội lắm, lần trước còn chứng kiến có hai bàn tay heo ăn mặn ở đó…"

Còn chưa dứt lời, Tô Thanh Dao đã ngắt lời cô: "Được rồi, nhớ mang mì đến cho mẹ."

"Hôm nay con chưa chắc tới đâu, buổi chiều có thể sẽ có việc."

"Bảo con đi đưa chút đồ ăn cho mẹ mà cứ từ chối mãi vậy, đồ sói mắt trắng."

"Mẹ không giảm cân nữa à." Tô Miểu đi đến trước mặt bà ấy, đưa mũ che nắng trên móc treo áo qua: "Mẹ xem xem gần đây mập lên rồi, bụng dưới cũng lộ ra rồi."

"…"

Tô Thanh Dao mặc kệ cô, sau khi ra ngoài thì che bụng của mình, cảm nhận được một loại sức mạnh của sinh mệnh nào đó đang chậm rãi lớn lên trong bụng.

Bà mím môi, quay đầu nhìn thoáng qua cửa chống trộm cũ kỹ đã đầy rỉ sét, bên cạnh cửa dán đầy các loại quảng cáo mở khóa thoát nước.

Tất cả đều sẽ tốt thôi.Hai giờ chiều, Hứa Mịch gửi tin nhắn WeChat cho Tô Miểu —

"Lớp chúng ta thực hiện nghi thức ra sân rồi, cậu không đến sân thật là đáng tiếc, cháy lắm! Bùng nổ lắm! Hai trụ cột của lớp chúng ta vừa có mặt là cả sân sôi trào ngay."

Tô Miểu nhấn mở đoạn video hai phút mà cô ấy gửi tới, là hình ảnh đội bóng rổ ra sân.

Các thiếu niên của đội bóng mặc áo chơi bóng màu đen nghiêm túc, Tần Tư Dương đi đầu đội, thứ hấp dẫn ánh mắt chính là làn da trắng của cậu ấy, thật sự rất trắng! Cộng thêm dáng vẻ thanh tú, khuôn mặt đoan chính, nghiễm nhiên là hình ảnh nam thần tỏa nắng trong phim thanh xuân mà mỗi một cô gái đều tha thiết mơ ước.

Trì Ưng đi cuối đội ngũ, đầu ngón tay xoay một quả bóng rổ, anh hơi cúi đầu, đang thương lượng thảo luận với đám người Đoạn Kiều về chiến thuật phương pháp thi đấu trên sân thi đấu.

Một bộ quần áo chơi bóng màu đen, để lộ ra mấy phần lạnh lẽo cứng rắn, khí chất trầm lắng hoàn toàn khác biệt với hơi thở thiếu niên tỏa nắng trên người Tần Tư Dương.

Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenhay.pro.vn để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!