Giáo viên chủ nhiệm Chu Thanh Hoa và các bạn trong ban cán sự lớp đã đến phòng y tế.
Nhìn thấy Trì Ưng ngồi bên cạnh cô, Chu Thanh Hoa hơi ngạc nhiên, vẫn chưa kịp đến hỏi, lại nghe anh nói lời công đạo: "Xin lớp trưởng hãy nhớ, bất kỳ lúc nào, đều phải nghĩ rằng cậu không chỉ có một mình, phía sau cậu còn có tập thể lớp hùng mạnh, nếu như còn gặp tình huống như thế, lớp phó luôn sẵn sàng hộ giá bảo vệ cậu."
Tô Miểu: "…"
Nhìn thanh niên này lật mặt nhanh đến thế, cô chỉ đành thuận theo lời anh, trả lời: "Cảm ơn sự quan tâm của lớp phó, trên phương diện bảo vệ tài sản chung của trường, tôi tuyệt không thoái thác."
"Cậu thật khiến tôi cảm động, xứng đáng học hỏi noi theo."
"Lớp phó khiêm tốn rồi, tôi là người nên học hỏi cậu mới phải."
Chu Thanh Hoa nhìn thấy thành viên ban cán sự lớp dưới sự dẫn dắt của mình đoàn kết như thế, cũng vô cùng cảm động.
Bác sĩ mang đến thuốc khử trùng và băng gạc đến, nhìn đầu gối Tô Miểu đã được bôi thuốc băng dán ổn cả: "Này? Ai làm cho em thế?"
"Em tự làm." Tô Miểu nhìn thiếu niên bên cạnh, căng thẳng nói, "Ngoài vài chỗ bôi bạch dược Vân Nam, đều là vết thương nhỏ, không có gì nghiêm trọng."
"Thật sự không đáng ngại." Bác sĩ căn dặn vài câu, bảo cô tránh nước, cũng không nên ăn quá cay, rồi rời khỏi phòng thay thuốc.
Chu Thanh Hoa trấn an Tô Miểu: "Lớp trưởng em yên tâm, chuyện này nhà trường rất xem trọng, Chu Tần Hạo phá hoại của công còn đánh người, bản chất vô cùng xấu xa, nhà trường sẽ cho em ấy hình phạt thích đáng. Nếu như trong lòng em có điều gì, nhất định phải nói với cô, đừng kìm nén trong người, trung tâm tâm lý của trường chúng ta cũng mở cửa suốt 24 giờ.
Chuyện em dũng cảm bảo vệ tài sản chung trong khuôn viên trường, chúng ta sẽ xem xét tình hình cộng điểm."
"Cảm ơn cô, em không sao ạ."
Tô Miểu thật ra có chút chột dạ… Cô chắn trước mặt Alpha, thật ra không phải là xuất phát từ mục đích bảo vệ của công, cô có tâm tư riêng.
Alpha dùng giọng nói của Trì Ưng, lúc bị bắt nạt vẫn cứ nói, giọng điệu giống anh đến thế…
Cơ thể cô dường như là phản ứng theo bản năng mà xông đến.
Anh bảo vệ cô rất nhiều, Tô Miểu nghĩ là lần này… hay là nên dũng cảm chút.
Cho nên chính là có tâm tư riêng, phần tâm tư không hể nói ra này ẩn giấu ở nơi sâu nhất trong trái tim cô, đồng thời tâm ý này cũng bị cô khéo léo chối bỏ.
Giáo viên muốn cho cô điểm cộng, theo lý mà nói cô nên từ chối, nhưng…
Tô Miểu không hề từ chối.
Cắm rễ vững vàng ở tư thục Gia Kỳ, cố gắng vì bản thân giành lấy tương lai tươi đẹp hơn, cho mẹ những ngày tháng tốt đẹp, đây mới là mục tiêu lớn nhất của cô.
Sau khi tan học, Hứa Mịch đỡ Tô Miểu ra cổng trường, gian nan bước xuống một đoạn bậc thang dài.
Tần Tư Dương đuổi theo, dìu cô đến giao lộ, trên đường đỗ một chiếc xe ô tô màu đen được đặt trước: "Đã gọi xe, đưa cậu về."
"Không cần, tôi tự gọi xe."
"Xe đã đến rồi, nếu tôi hủy đơn bây giờ, giá trị tín dụng của tôi sẽ giảm."
"…"
Tô Miểu đánh giá Tần Tư Dương bên cạnh, cậu ta vẻ mặt ôn hòa, không hề giống như dáng vẻ lạnh lẽo lúc trước, toàn bộ khí chất cũng trở nên thân thiện gần gũi hơn chút.
Hứa Mịch rất biết tình hình, sợ trai đẹp quê độ, vội nói: "Miểu Miểu, lên xe đi, thuận tiện cho tớ đi nhờ một đoạn."
Tô Miểu chỉ đành cũng Hứa Mịch lên xe, quay đầu cảm ơn Tần Tư Dương.
Tần Tư Dương vẫy tay, đưa mắt nhìn theo bọn họ đi xa.
Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenhay.pro.vn để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!