Khúc "Bình Sa Lạc Nhạn" vừa kết thúc, thời gian cũng vừa khớp tính toán.
Chữ cuối cùng của Tô Miểu, cũng trong dư âm nhẹ nhàng trầm lắng của tiếng đàn cổ, đặt bút chấm hết.
Dư âm tiếng đàn của Tần Tư Dương vẫn còn vương vấn bên tai, độc tấu có thể xem như đạt đến mức độ của buổi hòa nhạc cần phải mua vé xem.
Lần này trở thành nhạc nền cho Tô Miểu biểu diễn thư pháp, hiệu quả thị giác và thính giác mang lại cực tốt, không nghĩ cũng biết.
Trì Ưng thêm nước cả quá trình mài mực, độ đậm và màu sắc đã đạt đến trạng thái tốt nhất, đây là điều mà trước kia Tô Miểu sử dụng mực không cách nào đạt được.
Rất rõ ràng, đây là lần viết chữ hoàn mỹ nhất sau khi Tô Miểu viết "Lan Đình Tập Tự" hơn cả trăm lần.
Sau khi cô viết xong, vô thức quay đầu nhìn Trì Ưng, muốn nhận được vài lời nhận xét từ trong ánh mắt anh.
Thiếu niên đặt thỏi mực xuống, khẽ liếc mắt qua cuộn giấy.
Vài giây sau, anh cười nhẹ một tiếng: "Cũng được."
Nhờ một tiếng "Cũng được" này, Tô Miểu mới thật sự an lòng.
Trì Ưng tầm mắt cao vời, hiếm khi khen người, đặc biệt là đối với lĩnh vực thuộc sở trường của anh, có thể nhận được một tiếng "Cũng được", đã là phần thưởng vô cùng to lớn.
Cô yên tâm mang bức thư pháp đã hoàn thiện bày ra cho khán giả xem.
Phụ huynh của tư thục Gia Kỳ có không ít vị là thành phần trí thức cao có thể hiểu và thưởng thức nghệ thuật, lúc bọn họ nhìn thấy bức thư pháp "Lan Đình Tập Tự", mặc dù không nói giống hoàn toàn, nhưng bên trong cũng có cốt cách phong thái riêng, tuyệt đối xứng đáng là tác phẩm tuyệt mỹ tráng lệ.
Càng không thể tưởng tượng được, đây mà là do một học sinh bình thường trong khoảng thời gian ngắn như thế viết lưu loát không ngừng, quả thật… vô cùng xuất sắc!
Tiếng vỗ tay của khán giả bất ngờ vang lên vô cùng nhiệt liệt, thậm chí vượt qua cả tiết mục ca hát và nhảy múa sôi động nhất của các lớp khác.
Đến những vị lãnh đạo của trường, cũng đứng dậy vỗ tay cho Tô Miểu.
Tô Thanh Dao dường như cảm động đến hốc mắt chứa đầy những giọt nước mắt trong suốt, liên tục nói với mọi người xung quanh: "Đây là con gái của tôi, là con gái của tôi."
Nhiều năm như thế, cô trừng mắt nhìn con gái mình mang trên lưng một chiếc mai rùa nặng trĩu, chầm chậm bò trên con đường cô độc.
Người khác mắng cô đánh cô, cô đến dũng khí cãi lại hay đánh trả cũng không có, một mình ấm ức kiềm chế.
Ẩn nấp trong đám đông, không tiến lên phía trước không vùng dậy, đó mới là vùng an toàn của cô.
Đây là lần đầu tiên Tô Thanh Dao nhìn thấy cô dưới ánh đèn sân khấu trước sự chú ý của đám đông, mới biết rằng, vốn dĩ cô còn có một mặt chói sáng rực rỡ như thế.
Những cô gái tham gia màn biểu diễn múa cổ điển, trong lòng cũng không mấy thoải mái, tập luyện lâu như thế, sân khấu trong vài phút quý giá vốn dĩ thuộc về họ, những tiếng vỗ tay đáng lẽ nên dành cho họ, hiện tại tất cả đều bị người khác cướp mất.
Vẫn cứ là người đó… đối tượng mà bọn họ chuẩn bị cô lập và trả thù.
Rõ ràng là gậy ông đập lưng ông.
Trong lòng bọn họ đều không khỏi khó chịu, nhưng lại không dám trách kẻ khởi xướng tất cả——Tần Tư Nguyên.
Dương Y Y quay đầu nhìn Tần Tư Nguyên bên cạnh.
Môi dưới của Tần Tư Nguyên xệ xuống, rất nhanh răng đã cắn rách môi.
Sân khấu thuộc về cô ta, tất cả thuộc về cô ta, bây giờ toàn bộ đều bị Tô Miểu cướp hết.
Trì Ưng thì thôi đi, nhưng anh trai cô ta vậy mà cũng lên sân khấu diễn tấu!
Đây không phải là… tuyên bố phá nát sân khấu của cô ta hay sao!
Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenhay.pro.vn để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!