Thỏi mực tùng yên Trì Ưng tặng cô là màu đen, trầm, sâu.
Anh thích màu đen sao?
Anh thường ngày mặc đồ màu đen, nhưng màu trắng cũng có, Tô Miểu chợt nhớ lại, chiếc áo thể thao màu trắng kia… cô vẫn chưa kịp trả cho anh.
Đang thất thần, một thân xiêu vẹo, cô xém chút nữa vấp sỏi dưới chân mà ngã.
Hứa Mịch nhanh tay lẹ mắt, vội đỡ lấy cô: "Nhìn đường đi! Xuống cầu thang còn ngẩn ra, coi chừng lăn xuống đó!"
"À! Ừ!"
Cô liếc nhìn Tô Miểu đang ngây ngốc, vỗ vỗ bờ vai mỏng manh của cô: "Tiệc liên hoan ngày mai, yên tâm đi, có sự tham gia của Tần Tư Dương, nhất định không có vấn đề, không cần lo lắng."
"Cậu biết Trì Ưng thích màu gì không?"
"A, cái này…"
Hứa Mịch lộ ra biểu cảm thâm sâu, "Tớ còn tưởng cậu đang lo lắng cho tiệc tối ngày mai cơ đấy! Hóa ra cậu đang tơ tưởng đến trai… hừm hừm hừm, cậu hỏi cái này làm gì, lẽ nào cậu cũng đang tìm kiếm thẻ dữ liệu của cậu ta sao?"
"Thẻ dữ liệu?"
"Đúng thế, tôi biết có rất nhiều bạn nữ trên lớp đều đang tìm kiếm thẻ dữ liệu của cậu ta, chẳng hạn như cung hoàng đạo, nhóm máu, vị trà sữa cậu ta thích uống nhất, còn có sở thích của cậu ta, thói quen hành động bản năng đại loại thế."
"Thống kê những cái này làm gì?"
"Dĩ nhiên là vì để theo đuổi cậu ta!"
Tô Miểu: "Theo đuổi thế nào?"
Hứa Mịch nhìn cô gì cũng không hiểu, hoàn toàn là kẻ ngốc trong tình yêu, thế là lên lớp giảng giải một cách rành mạch cho cô: "Họ biết hứng thú của cậu ta xong, là có thể dựa vào sở thích đó, ví dụ cậu ta thường chơi bóng rổ, cậu xem đội bóng rổ nữ lớp chúng ta ngày càng lớn mạnh, học kỳ trước còn được xếp hạng của năm!"
"Thật lợi hại."
"Nếu biết vị trà sữa cậu ấy thích, lần sau lúc tặng, tỉ lệ bị từ chối sẽ thấp hơn nhiều."
Tô Miểu lỡ miệng hỏi: "Cậu ấy thích trà sữa vị gì?"
"Bạn tốt nhất nên tớ mới nói cho cậu, cậu ta giống cậu, thích ăn thạch rau câu, rất bình dị."
"Những điều này cậu điều biết?"
Hứa Mịch thần bí nói: "Có bạn nữ nhìn trộm thẻ dữ liệu Tần Tư Nguyên sưu tầm…có thể trong lớp cậu ta thu thập đầy đủ nhất."
"Thế cậu ta thích màu gì?"
"Điều này không rõ nữa." Hứa Mịch không để ý thờ ơ nói, "Cậu vì sao nhất định muốn biết màu mà cậu ta yêu thích chứ, điều này biết rồi cũng vô dụng, tụi mình thường ngày ở trường đều mặc đồng phục, cậu cũng không thể mặc váy theo màu cậu ta thích được."
"Không không." Tô Miểu xua xua tay, "Tớ chỉ tùy tiện hỏi thôi, tò mò đó mà, tớ sẽ không mặc váy màu cậu ta thích."
Hứa Mịch vắt óc suy nghĩ, muốn cho cô một đáp án: "Trước đây Trì Ưng đặt đồng phục bóng rổ cho đội lớp chúng ta, đặt màu đen, tớ đoán cậu ta thích màu đen đấy."
"Ừm…" Tô Miểu không quá chắc chắn.
Hứa Mịch kéo tay cô hỏi: "Cậu có muốn đi quán Trà Nhan Duyệt Sắc mới mở không?"
"Không đi đâu." Tô Miểu lắc lắc đầu, "Phải tập luyện nữa, hôm nay bài tập nhiều quá."
Vẻ mặt Hứa Mịch lộ ra vẻ thất vọng: "Thế chủ nhật có muốn cùng tớ đi."
Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenhay.pro.vn để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!