Hai ngày sau, thông tin Trì Ưng giành được huy chương vàng cuộc thi Olympic Toán học thế giới đã truyền về trường tư thục Gia Kỳ, lớp Minh Đức gần như sôi sục cả lên.
"Nghe nói là điểm cao nhất phá kỷ lục!" Aaaa, Anh Trì là sao Vân Khúc (*)gì hạ phàm thế!"
(*)Chòm sao đại diện cho học hành giỏi giang.
"Cậu ấy nhất định xếp thứ nhất, năm ngoái không phải cũng huy chương vàng sao, điều này còn phải nghi ngờ gì nữa."
"Năm ngoái là cuộc thi toàn quốc, nhưng năm nay là cuộc thi thế giới đó! Rất nhiều thiên tài của các trường nổi tiếng trên thế giới tham gia, có thể so à."
"Mà còn phá vỡ kỷ lục! Một câu thôi: Anh Ưng tuyệt đỉnh!"
…
Thời gian đó, mặt giáo viên chủ nhiệm Chu Thanh Hoa cười như được mùa, vui thôi chưa đủ, thậm chí có đến hai bạn học không đem bài tập, cô cũng không làm khó họ, chỉ nói buổi chiều bổ sung, thì…
Sự hớn hở mắt thường có thế nhìn thấy.
Trì Ưng lần này giành lấy huy chương vàng Olympic toán học thế giới một cách huy hoàng, cô ấy đã nắm chắc vị trí chủ nhiệm lớp ưu tú rồi, tiền thưởng cũng vài chục ngàn, có thể không vui sao!
Tô Miểu lúc nghe thấy sức nặng của cuộc thi lần này, trái tim cũng đập rất nhanh, giống như các bạn học trong lớp, rất kích động.
Không phải vì anh có thể mang đến cho lớp vinh quang gì, chỉ là ánh sáng chói lóa của an, tỏa sáng muôn nơi và tràn đầy cảm hứng…
Anh là chim ưng bay lượn giữa biển trời bao la, tách khỏi bụi trần, không ai có thể sánh ngang.
Đa phần các bạn học trong lớp đều gửi lời chúc đến Trì Ưng, đến Hứa Mịch bình thường chưa từng cùng anh nói chuyện, cũng gửi tin nhắn cho anh——
"Trì Ưng chúc mừng cậu đạt huy chương vàng! Cả lớp chúng ta đều mừng cho cậu!"
Trì Ưng cũng rất lịch sự trả lời cô ấy: "Cảm ơn bạn học Hứa Mịch."
Hứa Mịch vì anh có thể nhớ tên của cô, mà phấn khích nguyên cả buổi sáng.
Tô Miểu biết anh nhớ tên của mỗi bạn học trong lớp, anh là con người như thế, nhìn có vẻ tùy ý ngổ ngược, gì cũng không quan tâm, không để ý.
Nhưng trên phương diện chi tiết, Trì Ưng có thể nhìn thấu được những mối bận tâm nhỏ nhặt trong lòng mỗi người.
Vì thế hoàn toàn không giống với sự cao quý và lạnh lùng của Tần Tư Dương, nhân khí của anh quả thật rất tốt, không phải kiểu cao quý giữ khoảng cách, mà là có thể gần gũi…
Khi học tiết thể dục, Tần Tư Nguyên đến trước mặt Tô Miểu đang tập gập bụng, cười cười nói với cô: "Tô Miểu, tôi có thể xem điện thoại của cậu không?"
Tô Miểu biết Tần Tư Nguyên muốn xem gì, ngồi dậy, mở khóa sau đó tận tay đưa điện thoại cho cô ta.
Tần Tư Nguyên không thể đợi được nhấn vào WeChat, kéo thanh trò chuyện xuống, liền nhìn thấy tên C.
Tim của cô ta bắt đầu căng thẳng, nhấn vào, lại nhìn thấy lịch sử trò chuyện của hai người trống không, gì cũng không có.
Sau khi kiểm tra xong, Tần Tư Nguyên thở phòm nhẹ nhõm, cười mỉm trả lại điện thoại cho cô: "Yên tâm đi, luyện tập biểu diễn nhất định thuận lợi, anh tôi cũng cùng bọn họ hợp nhạc, cậu có thời gian có thể đến xem."
Tô Miểu gật gật đầu, đem điện thoại cất lại vào cặp sách.
Tần Tư Nguyên không biết, cô xóa lịch sử trò chuyện.
Người bình thường nhìn thấy hai người cái gì cũng không nói, nhất định sẽ nghi ngờ.
WeChat đã thêm rồi, làm sao có thể không có bất kỳ lịch sử trò chuyện nào, thậm chí đến chào hỏi cũng không có. Càng huống hồ là lớp trưởng và lớp phó, trên phương diện công việc cũng không thể tránh khỏi cần phải nói chuyện.
Nhưng Tần Tư Nguyên không hề nghĩ đến điều đó, cô ta ngây thơ cho rằng không có lịch sử trò chuyện, đương nhiên là không nói chuyện.
Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenhay.pro.vn để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!