Chương 24: (Vô Đề)

Hôm nay là sinh nhật của mẹ, Tô Miểu đặc biệt đến cửa hàng đồ ngọt xếp hàng nửa tiếng, mua một miếng bánh mousse dâu mà mẹ yêu thích nhất, rồi đem đến tiệm massage chân Y Nhân.

Tiệm massage chân đã được mở rộng và mới được cải tạo cách đây một thời gian, trước đây nó là một cửa hàng nhỏ, nhưng giờ nó đã trở thành một câu lạc bộ massage chân với các tầng trên dưới, đài phun nước và tượng đã được xây dựng ở sảnh trước, trông có vẻ đẳng cấp xa hoa.

Cô gái trẻ ở quầy lễ tân nhận ra Tô Miểu, thấy cô đến, mỉm cười nói: "Đến tìm chị Thanh à."

"Dạ, chào chị Tiểu Lâm."

"Chị ấy ở số 28, nhưng giờ đang có khách, em phải chờ một lát."

"Dạ vâng."

Tô Miểu ngồi xuống bên cạnh ghế sô pha trong đại sảnh, từ trong cặp sách lấy ra một tờ giấy kiểm tra toán, chưa đầy nửa giờ, đã có mấy vị khách đến sảnh.

Để không chiếm chỗ của khách, cô xách cặp đi ra hành lang đợi mẹ làm xong việc.

Trong hành lang có mấy gian phòng, mỗi gian phòng phía trên cửa đều có một mảnh thủy tinh trong suốt, tương tự như trong KTV, có thể nhìn vào bên trong phòng.

Tô Miểu đợi ngoài cửa một lúc, nghe thấy tiếng mẹ từ trong phòng truyền đến, cô tò mò nhón chân nhìn về phía cửa sổ thủy tinh.

Người mẹ mặc đồng phục làm việc, ngồi trên chiếc ghế nhỏ, cúi xuống rửa chân cho vị khách nam.

Vị khách có vẻ không an phận, đôi chân ướt của ông ta chọc vào cánh tay của Tô Thanh Dao một lúc, rồi chạm vào vai bà ấy một lúc.

Từ góc độ của Tô Miểu, cô ấy có thể thấy rằng Tô Thanh Dao nói điều gì đó có vẻ trách móc, nhưng trên khuôn mặt bà ấy vẫn nở nụ cười.

Trái tim của Tô Miểu thắt lại.

Bà đẩy ông ta ra với nụ cười trên môi, hết lần này tới lần khác, sau khi người đàn ông này thăm dò giới hạn từng bước, thấy bà không tức giận, ông ta càng xấu xa hơn, thậm chí còn giơ chân chà xát ngực của Tô Thanh Dao…

Tô Miểu không thể chịu đựng được nữa, đẩy cửa xông vào, trừng mắt nhìn người đàn ông.

Người đàn ông bị cô gái nhỏ đột nhiên xông vào làm cho giật mình, vội vàng ngồi dậy, quát: "Cô là ai! Cô muốn gì!"

"Tôi… tôi… tôi không cho phép ông…"

Tô Miểu còn chưa nói xong, Tô Thanh Dao đã cười làm hòa: "Không sao, không sao, đây là nữ sinh thực tập mới của cửa hàng chúng tôi, con bé không quen quy trình làm việc, không sao, không sao, sếp Lý nghỉ ngơi đi ạ."

"Hừ, không gõ cửa tự ý xông vào, thật không có quy tắc gì cả!"

"Tôi đưa con bé ra ngoài, dạy dỗ đàng hoàng!"

Nói xong, bà kéo Tô Miểu đi ra ngoài, cười đóng cửa lại, rồi quay đầu lạnh lùng nói: "Con ở đây làm gì, không phải mẹ không cho phép con tới tiệm sao?"

Tô Miểu vội hét lên: "Vừa rồi người kia, ông ta đang làm cái gì!"

"Có thể làm gì chứ, yên tâm, không có chuyện gì cả." Tô Thanh Dao nhẹ nhàng nói, "Mau về đi, mẹ xong việc sẽ về ngay."

"Rõ ràng là ông ta đang bắt nạt mẹ!" Tô Miểu muốn xông vào phòng, lại bị Tô Thanh Dao ngăn lại.

"Không có, con bé này… thấy gió cho là có mưa(*), chỉ đùa thôi, còn có thể làm gì chứ… được rồi, mẹ có chừng mực, đừng ở đây gây rắc rối cho mẹ."

(*) Thấy gió cho là có mưa: chỉ mới thấy có chút biểu hiện mà đã tin là thật.

"Con không cho mẹ đi nữa."

Nước mắt lưng tròng, Tô Miểu nắm chặt cổ tay mảnh khảnh của mẹ, "Mẹ về với con đi, về ngay bây giờ!"

"Được rồi, đừng cứng đầu như vậy." Tô Thanh Dao thoát khỏi tay cô, mẹ không đi làm, con ăn cái gì mặc cái gì, dùng cái gì đóng học phí, thật là… về đi, mẹ không sao."

Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenhay.pro.vn để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!