Ngày tiếp theo, Tô Miểu và Tần Tư Dương bàn giao công việc lớp trưởng.
Cô vốn cho rằng tần Tư Dương sẽ oán hận không vui, cố ý đả kích tìm rắc rối, hoặc trào phúng cô.
Tô Miểu đã chuẩn bị tốt tinh thần chiến đấu.
Không ngờ, Tần Tư Dương lại chẳng vì chuyện tranh cử mà ghi thù, bàn giao chi tường tận chi tiết công việc hàng ngày của lớp trưởng.
Thay vào đó, điều này khiến Tô Miểu cảm thấy mình giống như một kẻ xấu xa.
Nhưng nghĩ lại cũng đúng, cho dù trong lòng có chuyện gì, Tần Tư Dương cũng sẽ không biểu hiện ra ngoài quá rõ ràng, mãi mãi là giọng điệu thờ ơ nửa sống nửa chết ——
"Đối với công việc kiểm soát lớp, cậu phải điền vào biểu đánh giá cộng điểm của họ mỗi tuần, điều đó có nghĩa là điểm số của họ nằm trong tay cậu, và đây là con bài thương lượng duy nhất cậu có thể kiềm chế họ."
Tô Miểu lấy sổ ghi chép, nhanh chóng ghi lại những gì cậu ta nói.
"Khi đảm đương tổ chức các hoạt động của lớp, không cần phải tự làm tất thảy, mà phân chia cho cán bộ phía dưới của cậu làm, nếu cậu yêu cầu."
"Ngoài ra, tư thục Gia Kỳ của chúng ta so với những trường khác thì không giống nhau, giáo viên chủ nhiệm sẽ không can dự quá mức đối với việc của học sinh, cũng chính là, có rất nhiều việc đều sẽ do lớp trưởng ra mặt điều chỉnh quyết định."
Tô Miểu gật đầu, nghiêm túc ghi chép lại.
Thật vậy, cô ấy cũng đã cảm nhận được điểm đặc biệt của tư thục Gia Kỳ trong vài tuần qua.
Ngôi trường này tập trung vào việc trau dồi các khả năng khác nhau của học sinh, ngoài việc học, mọi khía cạnh của cuộc sống… đều là tôi luyện, giống như một trường đại học phong phú.
Đó là lý do tại sao trường tư thục Gia Kỳ có rất nhiều cựu học sinh xuất sắc và nổi tiếng thế giới.
Tần Tư Dương nhìn cô: "Điều này có nghĩa là, với tư cách là lớp trưởng, làm thế nào để tăng sức hút cá nhân của cậu, cũng là một khóa học bắt buộc đối với cậu."
Cô ngẩng đầu nhìn Tần Tư Dương: "Sức hút cá nhân?"
"Cậu không chỉ đơn giản là lớp trưởng, mà là người đứng đầu của cả một tập thể, nếu không có sức hút cá nhân mạnh mẽ, cậu làm sao có thể khiến họ tâm phục khẩu phục mà nghe theo."
Tô Miểu cảm nhận được áp lực mà trước giờ chưa từng có.
Lúc trước cô chỉ biết làm thế nào để trốn tránh, làm thế nào để bản thân ẩn nấp khỏi đám đông, mà không bị người ta ức hiếp…
Giờ đây cô muốn học để trở thành một lớp trưởng ưu tú, mỗi một bước đi đều là thử thách.
Tần Tư Dương nhìn ra vẻ lúng túng của cô gái nhỏ, cười lạnh: "Cậu cũng không cần quá lo lắng, cậu còn có một lớp phó tràn đầy mê lực, chuyện gì không giải quyết được, để cậu ấy ra mặt không phải xong rồi sao, dù sao cậu ấy "rất vui vẻ giúp người"."
Vừa dứt lời, Tô Miểu vẫn chưa kịp phản ứng, bản thân cậu ta lại hối hận rồi.
Ý vị mang ghen tuông… quá rõ ràng.
Nhưng may thay, Tô Miểu chỉ chuyên tâm vào việc "Làm sao để làm một lớp trưởng tốt", không hề để ý lời cậu ta nói.
Tần Tư Dương không nói thêm nhiều, đưa cho cô cuốn khảo hạch ban cán bộ, quay người trở về chỗ ngồi.
Những ngày đầu tiên khi mới làm lớp trưởng, Tô Miểu thận trọng, kiên nhẫn và có trách nhiệm với từng bạn trong lớp, nhưng không có chuyện phiền phức nào xảy ra, ban cán bộ mới vẫn rất dễ hòa đồng.
Trì Ưng không quản việc là sự thật, bất cứ khi nào Tô Miểu gặp phải một tình huống nào đó cần thảo luận với anh, tên này sẽ nói đi nói lại chỉ một câu: "Cậu làm chủ, là được."
Dường như anh làm chức lớp phó này, thật sự là mặt dày mày dạn chỉ muốn lấy điểm.
Tô Miểu cũng không phải kẻ ngốc, cô nhìn ra rằng, Trì Ưng gì cũng không cần làm, chỉ cần anh làm lớp phó, những bạn học không phục, thích vạch lá tìm sâu sẽ biết kiêng dè, không dám quá đáng.
…
Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenhay.pro.vn để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!