Tần Tư Dương cảm nhận được cơn tức giận kinh hoàng trên người Trì Ưng một cách rõ ràng.
Trên sân bóng rổ, anh liên tục chơi kiểu đè ép cậu ta, một vài cú bóng khiến cậu ta không thể đỡ được.
Tần Tư Dương cũng lơ đễnh, khi cậu ta đang chặn hàng phòng ngự, bị sức mạnh dũng mãnh khi rê bóng của Trì Ưng va phải, ngã ngửa ra sau.
Trì Ưng hoàn thành một cú ba bước lên bóng đẹp mắt, quay người và kéo cậu ta lên một cách phong độ.
Tần Tư Dương không còn vui vẻ, dừng chơi bóng, chui vào tủ sau uống nước nghỉ ngơi.
Trì Ưng cũng đến phía rổ bóng tập ném bóng, đường bắp tay đẹp đẽ thu hút ánh nhìn của các cô gái đi ngang qua.
"Ý tưởng kia, là cậu đề xuất cho cậu ta?"
"Sao lại nói vậy?"
Tần Tư Dương dùng khăn trắng lau mồ hôi, nói chắc chắn: "Có thể giành vị trí số 1 của cậu, chỉ có một khả năng, đó chính là cậu cam tâm tình nguyện nhường cho cậu ta…"
Một tiếng "bịch", quả bóng rổ xoay vòng quanh rổ và rơi vào lưới.
"Cam tâm tình nguyện, nhường cậu."
"Nhường tôi?"
Tần Tư Dương nhặt bóng rổ dưới chân lên, cười khẩy, "CMN, tôi nghĩ rằng cậu có một số tình cảm phức tạp không thể nói thành lời đối với tôi."
Trì Ưng giành lấy quả bóng từ trong tay cậu ta, hơi nhướng cằm, ngả ngớn cười nói: "Cũng không phải là không có khả năng này, ông Ưng của cậu thích những người da trắng mặt xinh, hay là cậu theo tôi đi?"
"Tôi theo đại gia là cậu!"
Tần Tư Dương bị anh kích thích máu nóng, tiến tới cản anh, giành lại quả bóng.
Trì Ưng không cho để cậu ta đụng được vào bóng, ngược lại giống như đang giở trò đồi bại với cậu ta, để cậu ta đuổi theo muốn kiệt sức.
Hai người bọn họ đánh bóng như này thật sự mang mùi ám muội, các nữ sinh xem bóng không nhịn được mà tụm lại với nhau.
Với mỗi cử chỉ, đều hiện rõ lên khí chất đầy nam tính của Trì Ưng, cho dù là cùng giới nhưng có lẽ ít người có thể chịu được hormone áp bức mạnh mẽ của anh.
Tần Tư Dương hờ hững nhìn thanh niên nóng bỏng như nắng gắt, hạ giọng, tiếng nói trầm nặng: "Trì Ưng, đùa thôi, đừng thiên vị giúp Tô Miểu nữa…"
"Lớp trưởng đang chỉ tôi cách làm việc sao?"
"Cậu ta và tư thục Gia Kỳ không hợp nhau, cậu ta không thuộc về nơi này. Nếu như cậu thu tay, tôi có thể để cậu ta đi cùng với một chút thể diện."
Trì Ưng nhìn chằm chằm đôi mắt màu nâu nhạt của Tần Tư Dương, thật lâu sau, khóe miệng nhếch lên: "Xem ra, cậu chủ nhỏ Sunny của chúng ta hăng hái thật."
"Tôi không đùa, cậu biết đấy, tôi sẽ không tiếc mọi thứ bảo vệ em gái tôi, chỉ cần là người mà em gái tôi không thích…"
"Lần này, cậu không phải vì em gái vàng bạc của cậu."
Trì Ưng đột ngột cắt ngang, khiến trái tim Tần Tư Dương đột ngột cứng lại.
Anh dùng đầu ngón tay xoay tròn quả bóng, liếc nhìn Tần Tư Dương, ánh mắt đó… dường như xuyên thấu tất cả suy nghĩ của cậu ta, khiến cậu ta không chỗ trốn tránh——
"Tim cậu bị cậu ấy làm loạn nhịp rồi."Điểm của trường trung học tư thục Gia Kỳ thay đổi theo thời gian thực, học sinh có thể đăng nhập vào tài khoản của chính mình để kiểm tra điểm và thứ hạng của mình trong học kỳ này.
Vì điểm cộng vị trí đứng đầu của bài ngữ văn, ba ngày sau, Tô Miểu tìm được điểm hiện tại của mình trong hệ thống quản lý giáo dục là: 6.8.
Xếp ở vị trí thứ 23 của lớp.
Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenhay.pro.vn để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!