Tần Tư Dương mang đàn đến phòng học, chuẩn bị tốt cho việc gảy đàn.
Nhìn thấy một mình cậu ở trên sân khấu, giáo viên ngữ văn tò mò hỏi: "Tần Tư Dương, bạn cùng nhóm của em đâu rồi?"
"Hôm nay chỉ có một mình em biểu diễn." Cậu ta dừng một chút, rồi nói: "Nhưng Tô Miểu cũng giúp đỡ rất nhiều trong công việc chuẩn bị…"
"
Lời chưa dứt, Tô Miểu đột nhiên bước vào lớp, hai má ửng hồng, lồng ngừng phập phồng: "Em ở đây ạ."
Tần Tư Dương thấy vẻ mặt cô như vậy, nhất định là có ý khác, khẽ cau mày, dùng ánh mắt cảnh cáo Tô Miểu —— đừng làm loạn.
Tô Miểu lấy hết can đảm, hít một hơi, lớn tiếng nói: "Em muốn mời các bạn học đến bãi cỏ của Hồ Tâm Đình để thưởng thức màn biểu diễn đàn tranh của Tần Tư Dương, còn có thể tận hưởng ánh nắng, gió mát."
Vừa dứt lời, lớp học như bùng nổ ngay lập tức.
Một số nam sinh không thể đợi thêm nữa, vừa đặt sách xuống liền nhảy dựng lên, chỉ muốn bay ra khỏi lớp càng sớm càng tốt.
Nhưng cũng có vài nữ sinh tỏ vẻ không hài lòng——
"Không phải cậu ta vẫn luôn luyện viết chữ sao, làm trò gì thế chứ."
"Được rồi, thèm quan tâm cô ta làm trò gì chắc, tôi không muốn ra ngoài chút nào."
"Nắng gắt như vậy, phơi đen tôi mất thôi…"
…
Tô Miểu nhìn các học sinh, chân thành khẩn cầu: "Nhờ cả vào mọi người."
"Không muốn đi, vả lại cũng sắp hết tiết rồi."
"Đúng vậy, hai người có biểu diễn thì nhanh chóng bắt đầu đi, đừng làm lỡ thời gian nữa được không."
Thấy Tô Miểu lúng túng đứng đó, Hứa Mịch vốn không dám mở miệng đột nhiên khẽ lên tiếng: "Tiết sau hình như là tiết thể dục."
"Đúng vậy." Mấy nam sinh muốn rời khỏi lớp càng sớm càng tỏ vẻ hăng hái, "Dù sao cũng phải đi ra sân tập, vào thẳng tiết học thể dục luôn!"
"Đi đi đi!"
Cô giáo ngữ văn không nói gì, một đôi mắt đen láy dưới gọng kính vuông nhìn học sinh đầy ẩn ý.
Dường như cho dù họ có lựa chọn thế nào, cô ấy sẽ không can thiệp.
Một vài nam sinh háo hức muốn chạy ra ngoài, nhưng họ không dám làm chim đầu đàn, họ háo hức quan sát những người khác.
Tần Tư Nguyên cười lạnh một tiếng, dựa vào sau bàn, khoanh tay nhìn xem chuyện cười của Tô Miểu.
Quay đầu liền phát hiện, Trì Ưng bên cạnh nhặt quả bóng rổ dưới gầm bàn lên, xoay một cách điệu nghệ trên đầu ngón tay, lạnh lùng rảo bước, đi ra khỏi phòng học.
Anh vừa ra ngoài, đám nam sinh lập tức chạy theo Trì Ưng ra khỏi lớp, giống như tìm thấy sói đầu đàn vậy.
Các nữ sinh thấy đại đa số mọi người đều đã di chuyển, nên không còn cách nào khác là lần lượt đi ra khỏi lớp.
Tô Miểu thở phào nhẹ nhõm, nhìn Tần Tư Dương cất cổ cầm vào hộp, vội vàng tiến lên đỡ.
Tần Tư Dương đưa tay chặn lại tay cô lại, lạnh lùng nói: "Rốt cuộc cậu muốn cái gì?"
"Tôi nghĩ ra một ý có thể lấy được điểm cao."
Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenhay.pro.vn để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!