Bài học ngữ văn tuần đầu, mỗi học sinh dựa vào thứ tự bốc thăm, lần lượt thể hiện tác phẩm của mình trước lớp.
Tần Tư Nguyên nhìn vào số thứ tự của mình, trên mặt hiện lên ý cười, mang mảnh giấy nhỏ đích thân đến trước mặt Trì Ưng để nhận công: "Nhóm tụi mình là nhóm thứ 5, dựa vào tình thế trước mắt rất có lợi!"
Đầu ngón tay Trì Ưng đang xoay bút hờ hững, lạnh nhạt đáp lại một tiếng, dường như không quá quan tâm đến thứ tự này.
Chiếc bút gel rơi xuống sàn, anh cuối người xuống nhặt, thờ ơ quay đầu nhìn lại.
Tô Miểu cầm mảnh giấy nhỏ, đôi mày mỏng thanh tú có hơi chau lại, lặng lẽ thở dài một hơi, sắc mặt đầy lo lắng, rõ ràng… cô không rút được thứ tự biểu diễn tốt.
Tần Tư Dương nhìn lá thăm cô mang tới, là vị trí cuối cùng.
Ý nghĩa của việc này là… thời gian cuối cùng dành cho bọn họ biểu diễn, sẽ không giống như kế hoạch là đủ 8 phút.
Thời gian biểu diễn của bọn họ rất có thể sẽ bị rút ngắn, thậm chí là cắt ngang.
Tần Tư Dương đầy bất mãn nhìn Tô Miểu: "Cậu may mắn kiểu gì thế?"
Tô Miểu cũng rất bất lực: "Tôi nói rồi, vận may của tôi trước giờ không tốt, trước giờ đều chưa từng gặp may, là cậu lười, nhất định cứ để tôi đi rút."
"Tôi cũng không ngờ cậu lại xui thế."
"Nếu như thời gian cuối cùng không đủ, giáo viên có sắp xếp chúng ta biểu diễn vào tiết học sau không?"
Tần Tư Dương lắc đầu: "Tiết học sau cô sẽ giao bài tập mới, vì vậy trong hai tiết học tại lớp này, mỗi nhóm đều phải hoàn thành nhiệm vụ, nhóm trước dùng nhiều thời gian quá, thì thời gian của nhóm sau rút ngắn lại."
Tô Miểu nghe cậu ta nói như thế, lại thở dài, chán nản cho vận may của bản thân quá nát.
Càng là những nhóm phía sau, thời gian lại càng gấp rút.
Vả lại mọi người xem nhiều tiết mục biểu diễn độc đáo của các bạn trước đó rồi, nếu các tiết mục sau không có sự mới mẻ nữa, có lẽ sẽ thấy chán và không quan tâm.
Nói tóm lại, không có bất kỳ lợi thế gì cả.
…
Nhóm của Trì Ưng và Tần Tư Nguyên đã bắt đầu biểu diễn rồi.
Tần Tư Nguyên đem ổ đĩa liên kết với máy tính, phát ra tệp video đã được bản thân quay và dày công chỉnh sửa.
Mở đầu video là những cảnh quay phong cảnh tuyệt đẹp——
Đi kèm với tiếng sáo chăn cừu du dương, gió nhẹ hiu hiu thổi vào rừng trúc trên núi đồi, cảnh tượng cùng với tiết tấu âm nhạc chuyển giao, thậm chí còn có cả những ống kính quay trên không của máy bay không người lái lướt qua sông…
Rất nhanh, ánh nhìn của mọi người bị hình ảnh Trì Ưng trải giấy mài mực ở giữa phòng học thu hút.
Chàng thiếu niên tài năng xuất chúng với đường nét sắc sảo, con ngươi đen sáng, mang một loại khí chất tự do thoải mái thể hiện qua sự điềm tĩnh trên hai hàng chân mày.
Hắn không dùng mực nước, mà dùng mực thỏi, nước mực đen thơm phảng phất ngào ngạt dưới sự mài mực tùy ý nhưng nho nhã của hắn, dần dần biến thành một nghiên mực đầy.
Sau đó, hắn nhấc bút lên, chấm nhẹ mực, thuận tay viết xuống, chậm rãi chừng mực.
Không như Tô Miểu mấy ngày mấy đêm luyện tập khổ sở, Trì Ưng căn bản không hề chuẩn bị.
Nhưng mỗi chữ viết anh xuống… đều rất có lực, khí thế bất phàm.
Ánh mắt của nữ sinh đều bị anh lôi kéo, giống như tù nhân bị xích lại, mà anh là người nắm giữ xiềng xích, khiến người ta không thể thoát khỏi.
Tât cả sự chú ý của Tô Miểu, đều đặt lên bàn tay cầm bút của anh.
Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenhay.pro.vn để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!