Sau khi trở về từ núi Giá Cô, Quý Khiên bèn bắt đầu chọn nhà.
Người môi giới mà anh tìm còn rất tận tụy có trách nhiệm, đề cử cho bọn họ không ít nhà.
Ngoại trừ làm việc thì cặp đôi nhỏ phần lớn thời gian đều đi theo người môi giới đến từng phòng kinh doanh của các tòa nhà bất động sản để xem nhà.
Nhưng chọn tới chọn lui cũng không chọn được căn nào tốt.
Không phải là vị trí quá lệch thì chính là chất lượng không tốt, nếu không nữa thì là diện tích quá nhỏ.
Tần Tư Nguyên không phải là một người che giấu được cảm xúc, cho dù sau khi ở cùng Quý Khiên, cô đã cố gắng khống chế tính khí của mình nhưng chỉ cần cô nhướng mày, Quý Khiên sẽ có thể nhìn ra được là cô không hài lòng.
Cuối tuần, Tần Tư Nguyên hẹn Lư Tư Tu và Dương Y Y ra ngoài dạo phố.
Trong cửa hàng đồ ngọt socola, hai cô gái kéo Tần Tư Nguyên bắt đầu thuyết phục bạn bè.
"Thật đó, tớ thật sự nghĩ mãi mà không rõ, một người thông thấu như vậy sao lại chọn người bạn trai như thế?" Lư Tư Tư chỉ tiếc rèn sắt không thành thép mà nói: "Điều kiện ấy… cũng không tính là quá kém, nhưng quả thật không bì được với gia đình cậu!"
Dương Y Y ngậm thìa, cũng gật đầu liên tục: "Còn không phải à, rõ ràng là có thể tìm được công tử nhà giàu môn đăng hộ đối, cậu cứ phải ở bên cậu ta."
Tần Tư Nguyên không hề bị lay động, ăn miếng bánh socola: "Các cậu bớt ở đây đốt nhà đi, tớ và anh Khiên của tớ tình cảm rất tốt đấy."
Dương Y Y và Lư Tư Tư liếc nhìn nhau một cái, Lư Tư Tư nói: "Tớ biết, vào năm cấp 3 là hai cậu đã dây dưa rồi, trước kia tớ cũng cảm thấy cậu ta rất đẹp trai."
"Bây giờ anh ấy cũng rất đẹp trai."
"Phải phải phải, nhưng đẹp trai thì có tác dụng gì chứ, mọi người đều là người trong xã hội rồi, không thể chỉ nhìn mặt giống như hồi cấp 3 được."
"Tớ cũng đâu có nhìn mặt." Tần Tư Nguyên cười nói: "Các phương diện của anh ấy đều hợp ý tớ, nhất là trong chuyện đó, tuyệt vời."
"…"
Dương Y Y che tai: "Dân độc thân tụi tớ không nghe được mấy chuyện này đâu!"
Lư Tư Tư bất đắc dĩ nói: "Nếu cậu chỉ nhìn vào phương diện đó, vậy thì tớ không còn lời nào để nói nữa."
"Ai chỉ nhìn vào phương diện đó chứ, các cậu đừng xem thường anh Khiên của tớ, bây giờ anh ấy là cầu thủ nổi tiếng rồi, tiền lương cũng rất cao." Tần Tư Nguyên cầm thìa, khuấy sốt socola: "Tớ sẽ cùng anh ấy cố gắng, giành được một tương lai tốt đẹp cho bọn tớ."
"Đối với những cô gái bình thường như tụi tớ mà nói, điều kiện của Quý Khiên thật sự không tệ, nhưng đối với cậu thì vẫn hơi kém, cậu đã quen với kiểu cuộc sống đó, cậu ta có cố gắng thế nào cũng không cho cậu được, xuất thân đã có giới hạn, cậu cũng không thể mãi mãi ở cùng cậu ta trong căn nhà nhỏ được."
"Đúng đấy, hai cậu xem nhà đã hơn mấy tháng rồi mà vẫn chưa quyết định được, tớ cảm thấy có xem nữa thì cũng không xem ra được kiểu dáng gì." Dương Y Y nói: "Đối với chất lượng cuộc sống, phải nói cậu là một người bắt bẻ, sao cậu có thể ở được trong nhà vừa đủ ở đó chứ."
Tần Tư Nguyên nhún vai: "Không quan trọng."
"Bây giờ cậu đang trong thời kỳ yêu đương cuồng nhiệt, đương nhiên là cảm thấy không quan trọng, nhưng chờ mấy năm nữa thì sao?"
"Cho tớ xin đi, tớ và anh Khiên cũng đã năm sáu năm, sắp bảy năm rồi, thời kỳ yêu đương cuồng nhiệt của tụi tớ chưa từng kết thúc."
Lư Tư Tư suy nghĩ một chút, trầm giọng nói: "Vậy tương lai có em bé thì sao? Dù sao cậu cũng có lúc làm mẹ mà."
"Haiz, tớ và anh ấy đã nói rồi, tạm thời không sinh con, tụi tớ vẫn là trẻ con, còn chưa chơi chán đâu."
"Vậy cậu xem Tô Miểu ở trong Lâm Giang Thiên Tỉ, cậu lại ở trong căn nhà như thế, tương lai cậu ấy tới nhà cậu chơi, cậu có ngại không?"
Lời này ngược lại có chút tác dụng, Tần Tư Nguyên im miệng không nói nữa.
Quả thật, cô có tính cách không chịu thua, cái gì cô cũng có thể chịu đựng được, duy chỉ không thể chịu được việc Tô Miểu hơn cô.
Mặc dù so sánh như vậy rất vô vị.
Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenhay.pro.vn để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!