Cổ Nhĩ Câu là một thị trấn nhỏ suối nước nóng của huyện Lý của Xuyên Tây, rất ít người, phòng khám bệnh cũng không nhiều. Tần Tư Nguyên mang theo anh trai lái xe tìm trên trấn hồi lâu, cuối cùng cũng tìm được một phòng khám vẫn chưa đóng cửa.
Cơ thể Tần Tư Dương vẫn luôn quý giá, cậu có bác sĩ riêng, bình thường chút bệnh nhỏ đau nhẹ cũng sẽ phải để bác sĩ khám bệnh, cho dù là bị dao cắt đứt tay thì cũng phải bảo dưỡng vết thương cho tốt, bôi thuốc băng bó.
So với anh trai thì Tần Tư Nguyên lại tùy tiện hơn nhiều, khi còn bé té ngã bị đánh chưa bao giờ để ý tới, sinh trưởng như cỏ dại vậy.
Nhưng cô lại cực kỳ bảo vệ anh trai, nhìn thấy cậu bị thương thì còn căng thẳng hơn mình bị thương gấp mười nghìn lần, nhìn chằm chằm bác sĩ kiểm tra mũi cho cậu.
Xương mũi không bị gãy, mao mạch bị thương một chút nên mới chảy máu mũi, bác sĩ giúp cậu cầm máu.
Cô không ngừng hỏi bác sĩ xem có sao không, có tác động phản ứng nào không, bác sĩ bị cô hỏi đến mức thấy phiền, giải thích rằng không có việc gì, kê chút thuốc cho Tần Tư Dương rồi mời hai anh em ra khỏi phòng khám.
Nhiệt độ ở Xuyên Tây có sự chênh lệch ngày đêm lớn, nhất là vào đông, buổi tối nhiệt độ gần như hạ xuống âm mười độ, Tần Tư Dương thấy em gái ăn mặc mỏng manh thì cởi áo lông của mình ra rồi khoác lên cho cô, trong gió lạnh, cậu che chở cô lên xe.
Trên xe, Tần Tư Dương lo âu hỏi: "Bình thường tính tình nó cũng nóng nảy như thế, một lời không hợp là vung nắm đấm à?"
"Tính tình anh ấy không tốt lắm, có đôi khi nóng tính nữa."
"Nó từng động tay với em à?"
"Hả! Không có!" Tần Tư Nguyên sợ anh trai hiểu lầm, nhanh chóng giải thích: "Anh Khiên sẽ không động tay với em, anh ấy rất tôn trọng con gái, bình thường chỉ có em đánh anh ấy, anh ấy không dám đánh trả."
Tần Tư Dương thở phào nhẹ nhõm, lái xe chạy ra ngoài.
"Anh, một lát nữa chắc chắn em sẽ dốc sức dạy dỗ anh ấy, trút giận giúp anh."
"Không cần."
Tần Tư Nguyên im lặng một lát rồi vẫn nói thêm: "Nhưng mà anh, anh cũng đừng nói anh Khiên của em nữa, lòng tự trọng của anh ấy rất mạnh…"
"Anh vẫn là câu nói đó." Tần Tư Dương nhìn qua phía trước tối tăm, khuôn mặt không thay đổi nói: "Anh không quan tâm nó suy nghĩ gì, cũng không quan tâm lòng tự trọng của nó có bị tổn thương hay không, anh chỉ quan tâm em gái anh sống có tốt hay không."
Tần Tư Nguyên liếm môi: "Anh Khiên rất tốt với em."
"Đàn ông rất giỏi thay đổi, hôm nay tốt với em, ngày mai sẽ không tốt với em nữa, nhìn cái gì thì cũng đừng nhìn vào việc nó tốt với em."
"Vậy thì em phải nhìn cái gì chứ?" Cô không hiểu hỏi.
"Em không cần nhìn gì cả, cho dù tương lai hai đứa chia tay thì em cũng mãi mãi là em gái anh, em sẽ mãi mãi hạnh phúc. Nhưng trong thời gian em và nó ở bên nhau, anh muốn em sống dễ chịu thoải mái, anh muốn chất lượng cuộc sống của em sẽ không giảm xuống, anh muốn em vui vẻ."
Tần Tư Nguyên ôm lấy cánh tay anh trai: "Ồ… Em yêu anh anh ơi! Anh tốt với em quá."
Tần Tư Dương ghét bỏ rút tay ra: "Đang lái xe."
Tần Tư Nguyên ngoan ngoãn dựa vào bên cổ cậu, ngửi mùi hương tuyết tùng mát lạnh trên người cậu.
Anh trai là người cô yêu nhất, giống như lúc trước, anh gần như bao che khuyết điểm và nuông chiều cô vô điều kiện.
Trên thế giới này không dựa dẫm vào bất kỳ ai được, nhưng cô mãi mãi có thể tin tưởng anh trai của cô, không có ai thân thiết hơn hai anh em cô cả.
*
Buổi tối, nghe thấy tiếng Tần Tư Nguyên quẹt thẻ mở cửa, Quý Khiên chột dạ nhanh chóng trốn vào nhà vệ sinh.
Tần Tư Nguyên đứng ở cửa ra vào nóng nảy kêu to: "Quý Khiên, anh đi ra đây cho em! Anh có còn là đàn ông không, trốn cái gì chứ!"
Quý Khiên dựa lưng vào cửa, nhấn vào nắm cửa khóa trái.
Tần Tư Nguyên nghe thấy anh thế mà lại khóa trái cửa, cô giận không có chỗ phát tiết, chống nạnh hai tay đứng ở cạnh cửa: "Trốn cái gì! Đồ hèn nhát!"
Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenhay.pro.vn để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!