Trên con đường này, Tần Tư Dương không hề cho Quý Khiên sắc mặt tốt.
Cậu thật sự không thích chàng trai sinh viên thể thao này, đương nhiên, Quý Khiên cũng không thích cậu, hai người khách sáo ngoài mặt nhưng giữa đôi bên cũng lạnh mày lạnh mặt.
Người em rể lý tưởng của Tần Tư Dương giống như Trì Ưng vậy… cho dù không phải là Trì Ưng thì ít nhất điều kiện cũng gần giống Trì Ưng, phong độ, lễ phép, có giáo dưỡng, có thể dành cho Tần Tư Nguyên sự bảo vệ trong cuộc sống và giá trị về mặt cảm xúc.
Tần Tư Nguyên đã chọn người đàn ông này thì cậu cũng tôn trọng, không cung cấp được sự bảo đảm trong sinh hoạt, có thể khiến cô vui vẻ thì cũng không tệ.
Nhưng trên đoạn đường này, thứ Tần Tư Dương nhìn thấy lại là em gái đang cẩn thận chú ý đến cảm xúc của người đàn ông này, sợ lòng tự trọng của anh bị tổn thương, lẩn quẩn uyển chuyển các thứ…
Tần Tư Nguyên luôn kiêu ngạo bốc đồng khi nào thì hiểu chuyện như vậy, cô sinh ra là đã có được cả thế giới, nhưng hễ là thứ cô muốn, Tần Tư Dương có thể lấy được… thì đều sẽ hai tay dâng cho cô.
Cô là công chúa nhỏ bị cậu chiều hư, lại phải… chịu sự uất ức này từ trên người cái tên Quý Khiên này.
Thật sự là đủ rồi.
Trong lòng Tần Tư Dương đã sớm bùng lửa, cậu một mực nhẫn nại, nể mặt em gái.
Cộng thêm Trì Ưng và Tô Miểu cũng sắp tới đây, cậu càng không tiện khiến em rể mất thể diện trước mặt bọn họ.
Khi đăng ký thẻ căn cước ở quầy lễ tân, Quý Khiên nhìn thấy giá cả trên bảng của khách sạn là ba ngàn tệ[1] một đêm, nhưng Tần Tư Dương đã trực tiếp cầm thẻ căn cước của anh đi đăng ký, dường như đã trả tiền phòng trước qua mạng rồi.
[1]3000 Nhân dân tệ = 10.296.267,64 Việt Nam Đồng
"Cuối cùng cũng tới rồi! Ngồi xe cả ngày, mệt chết mất." Tần Tư Nguyên ngồi trên chiếc vali màu đỏ rất lớn của cô, duỗi cái lưng mỏi thật dài, làm nũng nói: "Anh Khiên, đợi lát nữa ngủ với em một giấc."
Quý Khiên nhẹ nhàng giúp cô xoa bóp vai gáy.
Tần Tư Nguyên thoải mái kêu "ưm ưm a a" ra tiếng, làm cho mặt anh đỏ rần, anh vỗ cổ cô để cô ngậm miệng lại.
Tần Tư Dương cầm thẻ phòng đi tới, đưa cho bọn họ mỗi người một thẻ: "Thẻ đeo cổ tay, khi tắm suối nước nóng cũng mang theo, đừng làm mất."
Dứt lời, cậu quay người đi ra ngoài gọi điện thoại cho Tô Miểu, chuẩn bị hỏi bọn họ xem đi đến đâu rồi.
Quý Khiên đuổi theo cậu, kiên nhẫn chờ cậu nói chuyện điện thoại xong, sau đó nói: "Anh, kết bạn WeChat đi."
Tần Tư Dương không nghĩ tới anh sẽ chủ động kết bạn với cậu, cậu không nói gì, quét mã rồi chấp nhận lời mời kết bạn, ngay sau đó thì nhìn thấy Quý Khiên chuyển ba ngàn tệ tới.
"…"
Tần Tư Dương không nhận số tiền này, trực tiếp nhấn trả lại: "Đây là tôi trả cho em gái tôi, không liên quan gì đến cậu, không cần trả lại cho tôi."
Quý Khiên không bỏ qua nói: "Không được, lần này đưa Tư Nguyên ra ngoài chơi tôi có chuẩn bị lộ phí đầy đủ."
"Đây chỉ là bắt đầu, lần này chúng ta đi ra ngoài, bất kể là ăn ở hay là suối nước nóng trượt tuyết… chi phí cũng sẽ không thấp, chúng tôi cũng sẽ không vì điều kiện của cậu mà giảm mức độ tiêu xài xuống, nếu như cậu nhất định phải kiên trì sòng phẳng với chúng tôi, vậy thì sẽ chỉ uất ức cho Tư Nguyên trên đường đi đều chơi không yên lòng, cậu hy vọng như vậy sao?"
Quý Khiên vẫn chuyển tiền cho Tần Tư Dương, cố chấp nói: "Tôi nói, tôi có chuẩn bị lộ phí đầy đủ, cậu không cần phải để ý đến Tư Nguyên, chi phí của tôi và cô ấy đều tính cho tôi."
Tần Tư Dương biết lòng tự trọng của tên này rất mạnh, cũng lười từ chối, cậu nhận lấy ba ngàn tệ mà anh chuyển khoản, khó chịu lẩm bẩm: "Tùy cậu."
Tần Tư Nguyên nghiêng đầu nhìn qua anh và Tần Tư Dương cùng nhau đi tới, hỏi: "Anh Khiên, anh và anh trai em làm gì vậy?"
"Thêm WeChat."
"Thêm WeChat mà còn phải đi ra ngoài lén lút thêm à."
"Không phải mệt rồi sao, về phòng nghỉ ngơi đi." Nói xong anh đón lấy tay cầm vali.
Tần Tư Nguyên ngồi trên vali không chịu xuống: "Anh Khiên, kéo em đi lên đi."
Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenhay.pro.vn để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!