Chương 11: (Vô Đề)

6h40, Tô Miểu vội vàng về nhà, ném cặp sách lên sofa, vào phòng tắm đun nước gội đầu, nhân tiện thay quần áo.

Tô Thanh Dao uể oải nằm trên sopha, cắn hạt dưa, trên TV đang chiếu chương trình hòa giải gia đình: "Không phải đến nhà bạn học sao, bạn học không mời ở lại ăn tối sao?"

"Không có ạ, chỉ là cùng nhau làm bài tập ngữ văn."

"Cơm trong nồi, tự hâm nóng mà ăn."

Tô Miểu lấy khăn quàng lên vai xuống, sau đó xoay người nói: "Lát nữa con hẹn bạn học khác ra ngoài ăn cơm."

Tô Thanh Dao phun ra một ngụm hạt dưa, liếc nhìn cô: "Chuyển trường mới, có nhiều bạn hơn rồi à, xem ra học sinh của tư thục Gia Kỳ cũng không tệ."

"Vâng ạ."

"Có ai xem thường con không."

"Chỉ cần con xem trọng chính mình thôi, không phải được rồi sao."

Tô Thanh Dao lôi kéo chiếc váy ngủ bằng lụa mỏng của mình, đi tới cửa phòng tắm, uể oải nhìn cô: "Không phải hôm qua con đã gội rồi sao."

Tô Miểu xõa tóc, vặn vòi thử nhiệt độ nước: "Gần đây trời nóng quá, ra dầu."

"Gặp bạn gì vậy, quan trọng đến như kia."

"Chỉ là bạn học bình thường thôi."

"Bạn học bình thường mà con phải đặc biệt chạy về gội đầu."

"Con làm gì mà đặc biệt chạy về chứ, hôm nay cả người đầy mồ hôi…"

Thấy thời gian không sớm nữa, Tô Miểu không giải thích nữa, cô cởi áo chống nắng ra, chỉ mặc một chiếc áo hai dây mỏng, đi múc nước gội đầu.

Tô Thanh Dao nhìn cô chằm chằm mấy phút, đi tới, lấy gội đầu giúp cô gội đầu: "Tóc của con… cắt ngắn đi."

"Bên Gia Kỳ không yêu cầu phải cắt ngắn, con buộc lên là được rồi."

"Mỗi lần gội đầu là tóc vương vãi cả sàn nhà, mẹ lười dọn cho con."

"Lần sau con sẽ chú ý hơn, gội xong sẽ dọn sạch tóc rụng, aiya… mẹ, đau!"

Tô Thanh Dao nắm lấy da đầu của cô, không khách khí nói: "Đau cái gì, con là da mèo sao, gãi nhẹ cũng đau."

Tô Miểu cười nói: "Mẹ là bậc thầy massage chuyên nghiệp, lực tay quá mạnh rồi."

Tô Thanh Dao khẽ khịt mũi, xả sạch bọt trên đầu, thô lỗ dùng khăn tắm lau khô tóc ướt, khiến Tô Miểu gào thét giãy dụa: "Mẹ, nhẹ nhàng một chút."

"Bà đây không hiểu nhẹ nhàng là cái gì."

"Con thấy mẹ đối với đàn ông thì rất…" Tô Miểu lỡ miệng, nhưng kịp thời giữ lại, không tiếp tục nói nữa.

Tô Thanh Dao mang máy sấy tóc đến, sấy tóc cho cô: "Mẹ dịu dàng với đàn ông không phải là vì con sao, con thử nghĩ xem con làm thế nào vào được Gia Kỳ, đồ không có lương tâm mà."

Tô Miểu cúi đầu, không lên tiếng.

Rất lâu sau, cô mới khẽ nói: "Đợi sau này con kiếm được tiền, những thứ nên trả cho người ta đều sẽ trả, tiền học phí lúc trước, con cũng sẽ trả lại cho chú Tần."

"Trả cái khỉ ấy!" Tô Thanh Dao nặng nề đặt máy sấy tóc xuống bàn uống nước, "Có phải con ngốc không chứ, bà đây ở bên ông ta lâu như vậy, nếu nợ thì cũng là ông ấy nợ mẹ."

"Mẹ, con không muốn mẹ như vậy nữa, từ nay về sau, chúng ta sẽ ngay thẳng mà làm người, con nhất định sẽ kiếm thật nhiều tiền để cho mẹ sống thật tốt."

Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenhay.pro.vn để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!