Tô Miểu đã từng luyện viết chữ rất nhiều, chữ viết của cô rất vuông vắn, giống như phong cách cư xử chừng mực của cô từ nhỏ đến lớn.
Cũng từng luyện qua hành thư, nhưng vẫn luôn viết không được tốt, với tính cách kỷ luật của Tô Miểu, rất khó để viết hành thư theo phong cách tự do và thanh lịch.
Ngoài ra, cô viết chậm, từng nét từng nét đều phải tuân theo quy tắc của thư pháp, vì vậy hành thư thực sự không phù hợp với cô.
Nhưng "Lan Đình Tập Tự" lại là "Thiên hạ đệ nhất hành thư".
Cô không thể phỏng theo phong thái tự do của Vương Hi Chi, vì vậy chỉ có thể sử dụng phương pháp ngu ngốc, đó là thông qua việc không ngừng luyện viết, để đạt đến mức độ thành thục nhất có thể.
Cả buổi chiều, không biết đã luyện qua bao nhiêu trang giấy, trên mặt Tô Miểu lấm tấm mồ hôi.
Cô buộc phải viết xong "Lan Đình Tập Tự" trong vòng 8 phút, chiều hôm nay là cơ hội duy nhất cho cô luyện tập cùng Tần Tư Dương.
Cô nhìn ra cửa sổ, bầu trời bát ngát.
Cô lau mồ hôi, khống chế đôi tay run rẩy rồi tiếp tục viết.
Cửa phòng sách bị đẩy ra nhẹ nhàng, Tô Miểu nghe thấy tiếng bước chân, ngỡ là Tần Tư Dương đến, không ngẩng đầu: "Tôi có thể khống chế trong vòng mười phút rồi, tôi sẽ tiếp tục luyện, nhất định không có vấn đề gì. Những giấy luyện bỏ phế… cậu tính giá, tôi chuyển cho cậu."
Người kia vẫn không đáp, đi đến phía sau cô.
Tô Miểu ngửi được hơi thở bạc hà quen thuộc và lạnh lẽo trên người anh, cô chợt nhận ra điều gì đó, nhưng chưa kịp phản ứng thì bàn tay thô ráp và ấm áp của chàng trai đã nắm lấy mu bàn tay đang cầm bút của cô.
Cô run rẩy nghiêng đầu, nhưng lại bắt gặp khuôn mặt anh tuấn sắc sảo, đôi mắt sâu thẳm, nghe được hai chữ ấm áp thốt ra từ đôi môi mỏng đang kề sát——
"Thả lỏng."
Tay cầm bút của Tô Miểu buông lỏng ra, để anh cầm lấy, rồi viết lên giấy.
Trên lòng bàn tay anh xuất hiện những vết chai sạn rõ ràng, theo như Hứa Mịch cho biết, vì thích leo núi nên đôi tay của anh không được thanh tú như kiểu công tử của Tần Tư Dương.
Cô phát hiện một phần xương hơi nhô lên ở phía ngón út của bàn tay phải của anh, với những vết sẹo do phẫu thuật.
Cô không kiềm được mà nhìn thêm vài giây.
Trì Ưng dường như đã nhận ra sự bất an của cô, đột nhiên nắm chặt cô.
Hô hấp của Tô Miểu trở nên gấp gáp, cô cảm giác được anh áp sát vào lưng cô, nóng bỏng và rắn chắc.
Giống như một con đom đóm bị nhốt trong hộp băng từ, tung hoành đông tây nhưng không tài nào thoát ra được, dần dần nghẹt thở từng chút một trong từng nhịp tim mạnh mẽ này đến nhịp tim khác trong lồng ngực.
Gần như không thể che giấu được.
Trì Ưng khẽ khịt mũi: "Tập trung chút, tôi chỉ dạy một lần."
"Ừ…"
Tô Miểu ổn định tinh thần lại, mặc anh dẫn dắt, nghiêm túc cảm nhận sự tự do, thanh tao và trang nhã trong từng nét bút.
Tốc độ viết của Trì Ưng rất nhanh, sự tự do này có được là do cảm giác tích lũy qua nhiều năm, nên dù có tình cờ đến mấy, cũng có thể thể hiện trọn vẹn nhất phong cách của Vương Hi Chi.
Dưới sự hướng dẫn của anh, Tô Miểu có cảm giác hoàn toàn khác trong từng nét chữ.
"Lan Đình Tập Tự" của Vương Hi Chi là một nét bút đầy ngẫu hứng, nếu cậu vẫn tuân thủ các quy tắc và nét bút thông thường của Âu Dương Tuân, cậu sẽ không bao giờ thắng được tôi."
"Tôi chưa từng nghĩ sẽ thắng cậu."
"Không thắng tôi, cậu làm sao có thể giành được học bổng?"
Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenhay.pro.vn để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!