Chương 8: (Vô Đề)

Thấy ta tới, Dung phi túm luôn lấy váy ta."Hoàng hậu nương nương cứu ta với…"

Nàng ta còn chưa dứt lời thì máu đen trào ra từ khóe miệng, vẻ mặt đau đớn, khó tin ngã gục xuống đất. Trước khi nhắm mắt, ngón tay nàng chỉ chòng chọc về phía Hàn Mai Mai.

Mai Quý phi lập tức la lớn: "Hoàng hậu giết người diệt khẩu!"

Chúng phi sợ hãi ùa chạy sang bên. Chơi trò hãm hại đẳng cấp thấp này đúng không? Xem ra có người tin thật rồi. Mọi người đều hoảng sợ nhìn về phía ta, cứ như ta sẽ giết bọn họ ngay sau đó vậy.

Ngọc Hành giận dữ: "Hoàng hậu, nàng biết tội chưa?"

"Ta biết ngươi không phải kẻ não rỗng."

Ta không nhịn được, mắng to:"Các ngươi biết xưa nay ta và Dung phi bất hòa. Ta làm sao sai nàng ta bán mạng vì ta, đi hãm hại Mai Quý phi cho được?"

Mai Quý phi ho mạnh một tiếng, khiến Ngọc Hành đau lòng vỗ lưng cho nàng ta."Việc bất hòa hay không bất hòa đâu thể lường trước nay mai? Huống hồ ta tội gì phải lấy lân nhi ra hãm hại ngươi?"

Hay cho chiêu lấy nhỏ thắng lớn. Chẳng qua ngươi cũng vừa nhắc nhở ta, ngươi quả thực không phải người làm ăn kiểu này. Trừ khi ngươi vốn dĩ đã không có thế mạnh ấy.

"Nếu ngươi nói rằng ta hại ngươi bị sảy thai thì được rồi. Ngươi trả lời được câu hỏi của ta, ta sẽ tự mình nhận tội."

Mắt Mai Quý phi sáng lên."Chẳng lẽ ta lại vu oan cho ngươi, ngươi hỏi đi."

Câu này đã nằm trong dự đoán. Ta từ từ tới gần nàng ta."Tới tháng này, thai nhi sớm đã thành hình. Xin hỏi xác thai đâu rồi?"

Đến Ngọc Hành cũng thắc mắc nhìn nàng ta. Mai Quý phi không ngờ ta không vội chứng minh sự trong sạch, mà lại hỏi câu hỏi gian xảo vậy. Việc vội chứng minh mới là điều khiến ta rơi vào cạm bẫy của nàng ta.

Mai Quý phi nói lấp lửng:"Ta… ta thấy không may mắn nên đã cho người quăng đi."

"Được. Chết cũng không nhận đúng không. Không sao, ngươi sinh non ở tháng này, chắc chắn sẽ để lại dấu vết, cho ma ma trong cung kiểm nghiệm là biết ngay."

Ta nói xong, Mai Quý phi im lặng. Ta bèn đi đón ma ma tới kiểm nghiệm. Nào ngờ Mai Quý phi bỗng quỳ phịch xuống đất, nước mắt trào ra."Hoàng thượng, do thần thiếp không tốt. Thực ra mấy tháng trước vì làm lụng vất vả nên thai nhi sớm đã rời thân. Thần thiếp sợ Hoàng thượng đau lòng, không dám để lộ ra, muốn tìm cơ hội nói cho ngài biết. Nào ngờ gặp chuyện Dung phi bị Hoàng hậu sai bảo hãm hại thần thiếp, thần thiếp nhất thời không nhịn nổi cơn tức, bị Dung phi hớp hồn, hiểu lầm Hoàng hậu.

Mong Hoàng thượng tha tội."

Quả thực không biết ăn cái lưỡi con gà rừng nói năng vớ vẩn này sẽ có vị gì. Ta không khỏi vỗ tay."Một mũi tên trúng hai con chim. Chiêu trò hay lắm. Ta sợ trước đó ngươi giả vờ mang thai lừa lấy sự cưng chiều của Ngọc Hành, đến tháng thai lớn sợ không giấu được mới dùng chiêu vu oan giá họa ấy. Nếu thành công thì ta sẽ can tội hãm hại con vua. Nếu thua thì vờ đáng thương, chơi trò hiểu lầm, cùng lắm chỉ bị trách một trận. Dù thành công hay thất bại, ngươi đều thoát tội giả mang thai khi quân.

Còn Dung phi kia chính là con dao giết người bị ngươi xoay mòng mòng chứ gì!"

Mai Quý phi nằm rạp dưới chân Ngọc Hành."Hoàng thượng, Hoàng hậu đổ oan cho thần thiếp. Thần thiếp không đủ năng lực chứng minh sự trong sạch của mình. Chi bằng thần thiếp lấy cái chết làm cho rõ ràng."

Cúi đầu khom minh, giả vờ đáng thương. Thế mà Ngọc Hành lại ưa kiểu này, đỡ Mai Quý phi dậy."Quý phi mất đi đứa bé đã đủ đau thương, chớ tự trách bản thân."

Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenhay.pro.vn để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!