Chương 7: (Vô Đề)

"Các khanh cũng thấy trẫm chỉ xứng làm Hoàng đế ở vùng đất nhỏ bé này sao?" Ngọc Hành lạnh lùng nhìn chằm chằm họ.

"Không dám, không dám ạ."

"Thần tuân chỉ…" Khi hắn nói ra, việc có khế ước hay không đã không còn quan trọng. Hắn ấp ủ tham vọng từ lâu, không còn phù hợp làm Hoàng đế này.

Một nửa số đại thần ngỏ ý ủng hộ. Những kẻ ngốc nghếch vào chung phe, khiến ta lập tức rơi xuống thế yếu.

Mai Quý phi nói giọng mỉa mai:

"Hoàng hậu thấy chưa? Đây là lòng dân, là ý chỉ của Thần nữ. Ngươi hãy nhận mệnh đi. Ngươi sớm đã không còn là chủ nhân hô mưa gọi gió trước kia. Ngươi xem, còn ai nói đỡ cho ngươi không? Rời xa vầng sáng bảo vệ của Hoàng thượng."

Những kẻ gió chiều nào theo chiều ấy bắt đầu bàn tán rôm rả, lé mắt quan sát ta.

Ngọc Hành vừa dứt lời, đang chuẩn bị đọc ý chỉ thì Lý Đại tướng quân đứng ra, thi lễ với Ngọc Hành:

"Hoàng thượng, lão là mãng phu tầm thường, không hiểu Thần nữ là gì. Lão chỉ đi theo Đại tướng quân của chúng ta. Đại tướng quân nói không đánh thì có bị đánh tơi bời, thần cũng không đánh."

Mai Quý phi tức tối muốn mắng mỏ. Các ca ca của ta lần lượt đứng ra phụ họa. Các tướng sĩ từng theo ta giết địch cũng đồng loạt phụ họa:

"Chúng thần thề đi theo Hoàng hậu nương nương!"

"Chúng thần thề đi theo Hoàng hậu nương nương!"

Lời đồng thanh vang vọng trong đại điện, mãi lâu sau vẫn chưa tan. Cuối cùng, Mai Quý phi không dám thốt thêm câu nào.

Trận đảo khách thành chủ khiến Ngọc Hành tức đến run mặt, song không dám nói gì.

"Trẫm đã thấy được sự trung thành của các tướng sĩ, vậy tạm thời bỏ qua vấn đề này." Nói xong, hắn phất tay áo, vội rời triều đình.

Ta biết Hàn Mai Mai sẽ không từ bỏ dễ dàng. Quả nhiên, tai mắt trong cung báo tin:

"Hoàng hậu nương nương, đúng như người dự đoán, Mai Quý phi đã thổi gió bên gối. Ta đang cắt tỉa cành hoa."

"Nàng ta nói gì?"

Tai mắt nhại giọng Hàn Mai Mai:

"Hoàng thượng, thần thiếp cảm giác loáng thoáng có điều không hợp lý. Dường như giang sơn này không phải giang sơn của Hoàng thượng. Ngài là Thiên tử, các đại thần và tướng quân nên nghe ngài mới đúng. Kết quả lại thành Hoàng hậu nói sao thì là vậy. Ngài chỉ có quyền lực trên danh nghĩa."

Ta phất tay ra hiệu cho y lui ra, cầm kéo cắt đứt cành hoa.

Ngọc Hành, ngươi biết trễ quá rồi. Sở dĩ ngươi có thể làm chức Hoàng đế này chẳng phải nhờ Phượng hoàng Thần nữ ta phù hộ hay sao?

Thật nực cười, muốn đối phó với ta ư? Mơ đi!

Dù không biết hai người họ định gây chuyện gì xấu, ta biết mình phải đề phòng Mai Quý phi. Vì thế mấy tháng sau, ta chưa từng bước chân vào cung nàng ta. Phi tần các cung đi thăm nịnh Mai Quý phi, trái lại cho ta khoảng thời gian nhàn tản tự do.

Dù sao ngày hiến tế cũng sắp tới. Chỉ cần nhận được hiến tế, ta sẽ lấy lại thần lực Phượng hoàng, mọi sự sẽ theo ý ta. Nhưng sự thật mãi không đơn giản. Sợ điều gì, điều đó ắt tới.

Ta thình lình bị Ngọc Hành triệu vào cung Mai Quý phi. Mặt người truyền triệu trắng bệch, nhìn là biết chuyện không hề đơn giản.

Vừa bước vào cung, đã thấy Dung phi quỳ rạp dưới đất, Hàn Mai Mai yếu ớt nằm trên giường. Dung phi khàn giọng."Là Hoàng hậu sai thiếp làm. Hoàng hậu muốn thiếp mang bánh hoa quế đi cho Mai Quý phi ăn. Thần thiếp không biết trong đó có thuốc phá thai!"

Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenhay.pro.vn để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!