Chương 2: (Vô Đề)

Sau đó lại xoay tay, vô số thẻ bài bay ra giữa không trung.

Chỉ một chiêu đã khiến tất cả sững sờ.

Nàng ta cười đắc ý.

"Thứ này gọi là bài Poker."

Ngay lập tức, cha ta cũng dập đầu liên tục.

"Cung nghênh Thánh nữ! Cung nghênh Thánh nữ!"

Ta đứng đó mà cạn lời.

Chưa từng thấy chiêu nào như vậy, mà cũng không cảm nhận được chút pháp lực nào từ nàng ta.

Ngọc Hành nhìn xuống.

"Nếu các ái khanh không còn ý kiến, hôm nay sắc phong Hàn Mai Mai làm Quý phi, chọn ngày cử hành đại điển."

Các đại thần lập tức đồng ý.

Đúng là không đáng tin.

Ta giậm chân.

"Không được! Sao có thể tùy tiện phong Quý phi? Dù ta không biết nàng ta làm thế nào, nhưng rõ ràng chỉ là lừa đảo!"

Hàn Mai Mai nhìn ta từ trên xuống dưới, mỉm cười.

"Mọi người đều thấy năng lực của ta. Ngược lại, ngươi thân là Hoàng hậu, hưởng vinh hoa phú quý bao năm, đã làm được gì cho quốc gia? Chẳng qua chỉ là bình hoa, dựa vào đâu mà phản đối?"

Ta còn chưa kịp đáp, Ngọc Hành đã quát dừng.

"Đủ rồi. Không được xúc phạm Thánh nữ. Ý trẫm đã quyết, Hoàng hậu không cần nói thêm."

Thật thú vị, đúng là tu hú chiếm tổ.

Được, ta chờ xem ngươi diễn được bao lâu.

Ta vốn nghĩ nàng ta chỉ được phong Quý phi, không ngờ lễ sắc phong còn long trọng hơn cả ta ngày trước.

Ngay cả mũ phượng đội đầu cũng giống hệt của ta.

Các đại thần cũng không ai phản đối, còn cho rằng thân phận nàng ta xứng đáng.

Chỉ trong chớp mắt, ta từ Hoàng hậu biến thành một bình hoa vô dụng.

Trong yến tiệc, ta ngồi đúng vị trí Hoàng hậu, còn Hàn Mai Mai lại ngồi cạnh Hoàng thượng.

Các phi tần trước kia nịnh nọt ta giờ cũng quay sang phía nàng ta, thì thầm bàn tán.

"Ta thấy vị trí Hoàng hậu sắp đổi chủ rồi."

"Chứ còn gì nữa. Nàng ta chẳng làm được gì, sao so với Thánh nữ được."

"Đồ ta từng tặng nàng ta, chắc nên lấy lại thôi, phí quá."

Ta siết chặt chén rượu đến mức phát ra tiếng rắc rắc.

Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenhay.pro.vn để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!