Mặc dù biên giới liên tục chiến loạn, vật tư thiếu thốn, khí hậu thất thường, nhưng vẫn có một quốc gia không hề bị ảnh hưởng.
Dân gian đồn rằng Tiên hoàng từng lập khế ước với Phượng hoàng Thần nữ.
Hằng năm, dân chúng phải tổ chức hiến tế long trọng cho Thần nữ, đổi lại Thần nữ sẽ phù hộ cho quốc gia phồn vinh.
Kể từ đó, hễ kẻ địch xâm phạm, vừa chạm biên giới liền nôn mửa tiêu chảy, hoảng loạn bỏ chạy.
Khai thác ở núi cằn cỗi lại đào được vàng bạc. Đất xấu nhưng mùa màng thu hoạch còn tốt hơn bình thường.
Danh tiếng của Thần nữ vang khắp nơi, được mọi người tôn sùng tuyệt đối.
Còn ta, thân là Hoàng hậu, mỗi năm đều phải cùng bách tính biểu diễn nghi lễ hiến tế tại nơi linh thiêng ấy.
Có lần ta đề nghị dâng rượu gạo, Hoàng đế lập tức cho là bất kính. Thứ xứng với Thần nữ chỉ có bách hoa tiên lộ.
Thật sự không chịu nổi, ta chính là Thần nữ, chẳng lẽ bản thân thích ăn gì còn không rõ sao?
Mỗi kiếp, ta sẽ giáng sinh vào một gia đình phàm nhân bất kỳ, trải qua rèn luyện gian khổ để tu vi tăng tiến.
Kiếp này, ta và Hoàng đế Ngọc Hành là thanh mai trúc mã, thuận theo tự nhiên mà kết thành phu thê.
Nhưng Thần nữ không thể để lộ thân phận, hơn nữa sau khi hoàn thành hiến tế, pháp lực sẽ mất hết trong một năm.
Ta chỉ có thể nhìn cả quốc gia ăn mừng rộn ràng, đèn đuốc sáng trưng năm này qua năm khác.
Cho đến một lần, Hoàng đế cải trang vi hành trở về, còn mang theo một nữ tử vào cung.
Nàng ta tự xưng là sứ giả của Thần nữ, là chân thân Thánh nữ giáng thế, chuyên truyền đạt ý chỉ và ban phúc cho bách tính.
Hoàng đế vui mừng, muốn lập nàng ta làm Quý phi.
Ta nghe mà không hiểu nổi, từ bao giờ ta lại có thêm sứ giả vậy?
Không chỉ ta, các đại thần trung thành với Thần nữ cũng nghi ngờ.
Một đám lão thần vây kín Ngự Thư Phòng, khuyên Hoàng đế suy nghĩ kỹ.
Khi ta tới nơi, người hâm mộ cuồng nhiệt nhất của Thần nữ, cũng chính là cha ta, Thừa tướng, đang quỳ trước cửa khẩn thiết can gián.
"Mong Hoàng thượng cân nhắc. Thân phận Thần nữ cao quý, chúng thần không dám suy đoán, nhưng cũng không thể để kẻ tiểu nhân lợi dụng. Nàng ta tự xưng là sứ giả, chưa chắc đã là thật. Nếu là kẻ lừa đảo, chọc giận Thần nữ thì hậu quả khó lường!"
"Thừa tướng nói phải, không thể làm nguội lòng Thần nữ!"
Quần thần đồng loạt hưởng ứng.
Ừm, đám người này cũng biết điều.
Đúng lúc đó, trong phòng vang lên tiếng chén ngọc vỡ loảng xoảng, tất cả đều giật mình.
Xem ra Ngọc Hành đã quyết rồi.
Cửa mở ra, bên cạnh hắn là một nữ tử trẻ trung xinh đẹp.
Da trắng môi đỏ, dung nhan như ánh trăng.
Nàng ta ngẩng đầu, khí thế kiêu ngạo.
"Ta mang phúc đến cho quốc gia này, đem lại vinh quang và hòa bình. Ta là sứ giả của Phượng hoàng Thần nữ, chuyên truyền đạt ý chỉ và ban phúc cho bách tính."
Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenhay.pro.vn để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!