Chương 128: (Vô Đề)

Uyên ương khấu mất rồi

"Đa tạ cô nương đã cứu tính mạng của ta, nếu như ta có thể tránh được một kiếp này, nhất định sẽ luôn cảm niệm ân cứu mạng của cô nương!"

Lâm Quân Tử hào sảng vung tay lên, "Cho qua đi, chút chuyện nhỏ này đâu cần phải cảm niệm, cô mạnh khỏe sống tốt, chính là đã cảm kích ta rồi!"

"Được! Ta nhớ rồi!"

Tiễu Mễ đỡ cô gái lên, chậm rãi đi về phía Ngọc Hòa cung.

Lâm Quân Tử quay đầu lại, chắp tay về phía đại thúc.

"Đa tạ đại thúc xuất thủ tương trợ, không ngờ, đại thúc thực sự quen biết người trong cung. Đúng là quá tốt!"

Đại thúc nhẹ nhàng cười ôn hòa.

"Ta cũng không ngờ tới, bên trong hậu cung này, còn có người có tấm lòng son như ngươi đấy! Không dễ dàng!"

Lâm Quân Tử được ông ta khen có chút ngượng ngùng, gãi đầu tóc:"Ta hay nhiệt tình vớ vẩn, đại thúc chê cười rồi!"

Vừa gãi đầu, Lâm Quân Tử mới sờ thấy một tay toàn nước.

Lúc này mới nhớ tới, cả người mình còn đang ướt nhẹp.

Một trận gió rét thổi qua, Lâm Quân Tử không nhịn được rùng mình một cái.

"Hắt xì" Kèm theo một tiếng hắt xì, Lâm Quân Tử không nhịn được túm chặt y phục trên người.

Mới nắm vào, Lâm Quân Tử không khỏi sợ hết hồn.

Thứ luôn đeo trước ngực, vậy mà lại không thấy đâu.

Lâm Quân Tử lập tức trở nên bối rối, hai tay không ngừng lục lọi trước ngực sau lưng,

Uyên ương khấu đó, Uyên ương khấu Bạch Lộ tặng cho nàng, Uyên ương khấu lúc nào cũng đeo trước ngực nàng, vậy mà lại không thấy đâu.

Trái tim Lâm Quân Tử căng thẳng, đây là vật kỷ niệm duy nhất Bạch Lộ đưa cho nàng, sao có thể làm mất được chứ?

Nhất định là vừa nãy khi nhảy vào trong nước cứu người, không cẩn thận đánh rơi rồi.

Vậy phải làm sao bây giờ?

Lâm Quân Tử hoảng loạn lục lọi chung quanh, ánh mắt cũng cúi xuống tìm kiếm.

Vật kia quá nhỏ, nếu như rơi trên đất may ra còn tìm thấy.

Nếu như rơi xuống nước, vậy thì hy vọng xa vời rồi!

Đại thúc nhìn cử động của Lâm Quân Tử có chút kỳ quái, miệng hỏi: "Cô nương đánh rơi thứ gì sao?"

Lâm Quân Tử vừa cúi đầu tìm kiếm, vừa hoảng loạn nói:

"Một chiếc khấu, ta vẫn luôn đeo trên cổ, sao lại không thấy chứ?"

Người xách đèn cung đình đứng bên cạnh đại thúc, mang đèn lồng soi lại gần cho Lâm Quân Tử.

Sau đó, ở trên đầu vai Lâm Quân Tử, nhìn thấy một vật nho nhỏ màu trắng.

Kích động không sao giải thích nổi

Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenhay.pro.vn để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!