Thấy chết mà không cứu 1
Phía trước chưa thấy rõ ràng cái gì, nhưng từ phía bụi cây đã mơ hồ tiếng khóc.
Trong lòng Lâm Quân Tử lập tức có chút ngạc nhiên, tối như vậy rồi mà còn có người nào trốn ở chỗ này khóc?
Bị ủy khuất gì đây?
Vừa nghĩ lại nghĩ, bản thân mình còn lo chưa xong, lại còn lo chuyện bao đồng, mặc kệ đi!
Nhưng là tiếng khóc kia ngày lại càng bi thương, ngày càng tuyệt vọng.
Lâm Quân Tử suy nghĩ một chút, rồi lại động lòng thương cảm, liền tìm đến nguyên căn.
Đi qua rừng cây rậm rạp, Lâm Quân Tử không khỏi có chút kinh ngạc.
Trước mặt nàng xuất hiện một mặt hồ rất lớn.
Dưới bầu trời u ám, mặt nước phát ra ánh sáng trắng nhạt.
Gẩn phía bên trên mọc lên vài đóa hoa sen.
Tiết trời cuối thu, sen đã tàn, chỉ còn vài chiếc lá to bản mọc lên vô cùng rậm rạp.
Bên bờ, đèn cung đình đỏ sậm, chiếu roi ánh sáng mông lung đa tình với lá sen, theo gió đung đưa.
Đèn rọi xuống hồ, hương sen ngan ngát, một cảnh tượng thật đẹp.
Mọi người ai chẳng ham thích cái đẹp, Lâm Quân Tử đang bị cảnh đẹp hấp dẫn, chợt nghe thấy tiếng người vừa khóc vừa kêu rên.
"Mẫu thân, hài nhi bất hiếu!"
Sau đó, một thân ảnh mờ mờ, lao xuống mặt hồ.
Lâm Quân Tử không rõ thấy rõ nhưng nghe "Ùm" một tiếng.
Cô gái kia nhảy xuống hồ tự vẫn!
Lâm Quân Tử lập tức sợ hết hồn, làm sao nàng ta có thể sống sót được chứ!
Cái này không thể được.
Lâm Quân Tử không thể trơ mắt ra nhìn, thấy chết mà không cứu.
Nàng không cần suy nghĩ, liền nhảy xuống nước.
Cuối mùa thu, nhiệt độ trong nước rất thấp.
Tuy rằng Lâm Tử Quân ở dưới nước không tệ, nhưng vì quá lạnh nên toàn thân run rẩy.
Tuy rằng ánh sáng leo lét, nhưng nàng Lâm Quân Tử nhanh tay bắt được cổ chân người kia.
Lâm Quân Tử vội ôm chặt lấy nàng ta, cố gắng ngoi đầu lên khỏi mặt nước.
Không biết có phải cô gái này đã không thiết sống hay không mà cứ giùng giằng không chịu.
Cố gắng đẩy vòng tay ôm chặt của Lâm Quân Tử.
Thấy chết mà không cứu 2
Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenhay.pro.vn để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!