Chương 126: (Vô Đề)

Bộ mặt thật của Đại học sĩ 1

Trầm giọng nói với người phía sau: "Bắt lấy kẻ kia, trong cung không thể có cung nữ giỏi võ như vậy được, không phải gian tế thì là thích khánh, ta phải tra hỏi."

Được lệnh của Thái Tử, năm sáu thị vệ thân hình cao lớn đằng sau đồng thanh hô vang, bao vây lấy Lâm Quân Tử.

Lâm Quân Tử nét mặt không hề sợ hãi, ánh mắt thoáng tức giận.

Gì chứ, ta chỉ sơ ý đụng phải ngươi một cái, có cần phải như thế không?

"Thái tử điện hạ, ta chẳng qua là không cẩn thận đụng phải ngươi, ngươi đã bắt ta tra hỏi, đường đường là thái tử một nước, làm như vậy há chẳng phải là quá nhỏ mọn?" Lâm Quân Tử hướng về phía Lãnh Hoa, cao giọng hỏi.

Lãnh Hoa sủng sốt, nhác thấy nét mặt Lâm Quân Tử không chút sợ hãi, trong lòng chợt hoài nghi.

Đây là ai? Đụng phải thái tử mà ngang nhiên trấn tĩnh như vậy!

Cùng lúc lúc Lâm Quân Tử cao giọng chất vấn thì từ cửa Sùng Môn xuất hiện một bóng người.

Thật ra lần này Lâm Quân Tử cùng Thái Tử đối đáp đã làm rất nhiều người chú ý, bởi vì cửa Thánh Môn này là cửa duy nhất dẫn vào cung.

Rất nhiều quan viên nhìn vào cảnh này thật sự kinh hãi, chỉ là một tiểu nha đầu mà dám chọc giận Thái Tử, thật là không biết lượng sức mình a!

Lãnh Hoa thấy cách đó không xa quan viên đều tập trung nhìn chằm chằm về hướng mình, mặt mũi rõ ràng không chịu nổi chuyện này, liền hướng về đám thị vệ quát:

"Còn chần chừ gì nữa, mau động thủ, giết không tha!"

Lâm Quân Tử cả kinh, Thái Tử này quả là lòng dạ rắn rết, chưa chi đã hạ lệnh giết không tha?

Năm sáu tên thị vệ đang ào lên thì nghe thấy thanh âm lạnh lùng từ phía sau vang lên "Dừng tay!"

Mọi người nhất tề quay đầu lại, Lâm Quân Tử cũng nhìn sang hướng thanh âm ấy, sau đó, thiếu chút nữa kinh ngạc nhảy dựng lên.

Đứng trước mặt nàng cách đó không xa chính là tên Đại học sĩ!

Trời ạ!

Đúng là Trái Đất hình tròn!!

Đại học sĩ cũng kinh hãi nhìn Lâm Quân Tử, tròng mắt lạnh lùng nhưng thoáng một tia vui mừng.

"Ngươi tại sao lại lại chạy vào trong cung?"Thanh âm vẫn lạnh tựa như băng.

Lâm Quân Tử nhận ra chính là tên Đại học sĩ đang chất vấn mình, mới giật mình, trong miệng vẫn theo bản năng mắng trả lại: "Ngươi không phải cũng ở đây sao?"

Bộ mặt thật của học sĩ 2

Lâm Quân Tử nhận ra chính là tên Đại học sĩ đang chất vấn mình, mới giật mình, trong miệng vẫn theo bản năng mắng trả lại: "Ngươi không phải cũng ở đây sao?"

Đại học sĩ bất đắc dĩ trợn mắt nhìn Lâm Quân Tử một cái, tựa đầu chuyển sang Lãnh Hoa: "Tham kiến Thái tử, nha đầu này là người quen cũ của ta, hy vọng Thái Tử không làm khó nàng!"

Lãnh Hoa vốn đang chăm chú nhìn, trong mắt lóe lên tia nhìn kì lạ.

Bây giờ nghe Đại học sĩ nói, khóe miệng mơ hồ không thể không cười: "Thì ra là người quen cũ! Ngươi không phải đã cưới nhiều xấu nữ, rồi lại còn phải đối phó với Lăng Tiêu Cung tiểu ma đầu sao? Vậy mà vẫn có thời gian rảnh rỗi để mà quan tâm đến người quen cũ sao?"

Hắn tại sao lại muốn đối phó với Lăng Tiêu Cung tiểu ma đầu?

Tiểu ma đầu là chỉ ai?

Đại học sĩ sắc mặt lạnh lùng thoáng nặn ra một tia châm biếm "Thái tử tin tức thật nhanh nhạy! Bội phục bội phục!"

Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenhay.pro.vn để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!