Vào thâm cung 4
Thân thể Tiểu Thảo có chút co rúm lại né về phía sau, miệng lắp ba lắp bắp nói: "Tiểu thư, người không phải lại muốn làm chuyện gì đấy chứ? Lá gan Tiểu Thảo rất nhỏ, tiểu thư, chỗ này là hoàng cung, người ngàn vạn không thể làm theo ý mình được."
Ngeh xong lời nà, Lâm Quân Tử cười.
Xem ra, chưa đến mấy ngày, Tiểu Thảo đã rất hiểu cách làm người của nàng rồi.
Từ nụ cười của nàng mà cũng biết nàng muốn làm chuyện xấu.
Lâm Quân Tử ngừng cười, kéo Tiểu Thảo qua, thấp giọng nói: "Ngươi biết trên binh thư có một câu không? Biết người biết ta, trăm trận trăm thắng!"
Tiểu Thảo u mê lắc đầu, đây là ý gì?
Nàng cũng không biết!
Lâm Quân Tử tiếp tục trịnh trọng nói:
"Tình huống giữa nhà chúng ta cùng hoàng gia giờ rất khó xử, ta không biết Hoàng đế định đối đãi với ta thế nào, vậy nên ta phải đi tìm hiểu một chút. Biết được ý đồ của ông ta, ta mới nghĩ ra biện pháp ứng phó được, ngươi hiểu chưa?"
Tiểu Thảo nhìn chằm chằm đôi mắt to thanh tú, mù mịt lắc đầu.
Lâm Quân Tử có chút nóng nảy, giọng nói cũng gấp gáp:
"Chính là, ta muốn đi thăm dò ý tứ của Hoàng Đé một chút, sau đó, trở lại nghĩ cách đối phó với ông ta, hiểu chưa? Giờ ta muốn ra ngoài, cho nên, ngươi thay ta yên tâm đợi ở đây!"
Những lời này, Tiểu Thảo đương nhiên nghe hiểu, lập tức có chút gấp gáp.
Kéo tay Lâm Quân Tử lại.
"Tiểu thư, thân phận của người bây giờ không giống trước, là Cửu Vương phi tương lai, cũng không thể đường đột ra ngoài được! Lúc đi cung chủ có dặn dò nô tỳ, muốn nô tỳ lúc nào cũng phải theo sát tiểu thư, không thể để người gặp nguy hiểm được. Giờ, người không thể ra ngoài một mình được!"
Lâm Quân Tử có chút lạnh mặt.
"Sao hả? Muốn tiểu thư ta nghe lời ngươi sao? Ngươi có phải muốn làm tiểu thư không, ta làm nha hoàn bên cạnh ngươi?"
"Không phải, không phải, không có không có!"
Tiểu Thảo đương nhiên khẩn trương, sắc mặt cũng đỏ lên.
Lâm Quân Tử rất hài lòng trước hiệu quả cấp bách của nàng, trên mặt vẫn làm bộ như mất hứng nói:
"Ta chẳng qua chỉ đi một lát rồi về, ngươi đâu cần phải gấp, hơn nữa, ta muốn đổi y phục của ngươi ra ngoài. Thân phận một tiểu nha đầu, người khác có phát hiện, cũng không làm khó ta!"
Tiểu Thảo ngẩn người: " Tiểu thư muốn mặc quần áo của nô tỳ?"
Vào thâm cung 5
Tiểu Thảo ngẩn người: " Tiểu thư muốn mặc quần áo của nô tỳ?"
"Ừ, ngươi mặc đồ của ta, ở đây giả làm ta, ta đi ra ngoài một vòng, coi thật giả ra sao lập tức sẽ quay lại!"
Mặt Tiểu Thảo lộ vẻ khó xử, giọng nói sợ hãi: "Tiểu thư, này, cái này, thế có được không? Nếu bị người ta phát hiện, nô tỳ biết làm sao?"
"Nếu như có người tiến vào, ngươi cứ giả làm tiểu thư của Lăng Tiêu Cung, đừng sợ, đừng khẩn trương, ngồi yên vững vàng, phải có phong phạm của tiểu thư. Dọa bọn họ là được! Ta sẽ quay lại nhanh thôi!"
Tiểu Thảo vẫn co rúm lại, giọng nói cũng như sắp khóc.
"Nhưng mà, tiểu thư, đây không phải là Lăng Tiêu cung, đây là hoàng cung, nô tỳ sợ, người không nên đi, tiểu thư…"
Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenhay.pro.vn để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!