Chương 8: 【 Ngoại truyện - Kiếp trước của Ân Cửu Hà 】

1.

Nam thành xảy ra lũ lụt, đã trích mười vạn lượng bạc từ quốc khố ra để cứu tế, nhưng vẫn có rất nhiên dân chúng gặp nạn bỏ chạy, thậm chí còn chạy tới kinh thành và bị chặn lại ở ngoài thành.

Phụ hoàng lệnh cho ta đi điều tra.

Sau khi hạ triều, lão Tứ cười chúc mừng ta, nhưn trong ánh mắt chất đầy hung ác nham hiểm cùng ghen ghét.

Ta lười để ý tới hắn, tính toán trước những tình huống có thể xảy ra khi ra khỏi thành đi điều tra nên trực tiếp bước qua hắn.

Không ngờ hắn lại từng bước tiến tới, ghé sát tai ta nhỏ giọng nói: "Chẳng qua là phụ hoàng thiên vị ngươi thôi, ngươi còn tưởng mình thật sự có bản lĩnh hay sao?"

Ta dừng bước, cười lấy lệ: "Có hay không, không phải cả văn lẫn võ đều tốt hơn ngươi hay sao."

Hắn sững sờ, sắc mặt tái lại, ta trực tiếp rời đi.

Gần đây lão Tứ càng ngày càng quá phận, lại dám cho tay chân vào phủ của ta, nhưng chung quy lại cũng vẫn chưa xảy ra việc gì.

Lão Tứ cứ như không có đầu óc.

Ta tạm nén nghi hoặc trong lòng lại, leo lên trên tường thành.

Nhìn thấy bên ngoài thành la liệt nạn dân, mặt mày nhăn nhó, xa hơn nữa vẫn còn có tới cả ngàn dân chúng chạy loạn, sao lại có thể nhiều tới vậy?

"Điện hạ? Việc này……?"

A Sênh là đã cùng ta lớn lên từ nhỏ, giờ thấy sắc mặt ta khó coi, lại nhìn thấy tình cảnh bi thảm này, yếu ớt lên tiếng.

Ta quay đầu, từ trường thành bước xuống, đi tìm cửa tiệm quần áo, khi quay ra trên người đã thay một bộ quần áo hôi thối cũ bẩn rách nát.

A Sênh kinh ngạc nhìn ta.

Ta nhướng mắt, hắn lập tức đi vào thay đồ, cũng không khác ta là mấy.

Ta đứng trước gương nhìn một lát, lại bới tóc cho rối, bôi bẩn cả tay lẫn mặt rồi mới ra khỏi thành.

Nhưng mà may là cũng có người phát cháo cứu nạn, chắc là quan binh cứu trợ, sự không vui trong lòng ta cũng dịu đi một chút.

Những người đợi cháo đứng thành hàng dài tới nửa dặm, trong đó có những cụ già run lẩy bẩy, những đứa bé xanh xao vàng vọt, có cả những người ốm yếu, gầy trơ xương.

Ta không xếp hàng, vừa thong thả bước lên đằng trước, vừa hỏi thăm ông cụ phía trước tình hình.

Ông lão thở hổn hển, nhìn qua thấy vô cùng yếu ớt, ra sức mắng triều đình không thèm quan tâm khiến cho họ phải ăn cháo lẫn đất cát.

Chạy trốn một mạch tới tận kinh thành, nhưng lại không cho họ vào.

Dứt lời, ông cụ lại ho khan vài tiếng.

Ta nhìn những người xép hàng dài phía trước, đi thẳng lên đầu, lại thấy không có quan binh nào cả, mà là một cô nương tầm mười sáu, mười bảy tuổi đang cẩn thận chia cháo cho những người dân tị nạn.

Mắt hạnh mày liễu, trong mắt có nét trong sáng hiếm có, không hề có vẻ toan tính, cũng không có vẻ ngại ngùng, chỉ tràn đầy vẻ thản nhiên, thẳng thắn.

Nàng thấy ta tiến đến thì nhíu mày: "Sao ngươi lại chen ngang?"

Ta ngây người, nhất thời nghẹn lời, nói cứ tưởng rằng là triều đình phát cháo…

"Ừ."

Nàng thấy bộ dạng sững sờ của ta, vẻ mặt cũng dịu lại, thuần thục múc cho ta một bát cháo, còn thả thêm một cái bánh ngô vào trong đó.

Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenhay.pro.vn để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!