7.
Một đêm mất ngủ.
Khi tỉnh dậy trời còn chưa sáng hẳn, ta cựa người muốn gọi Hồng Tụ vào giúp ta thay áo, lại thấy người đang ngủ trên giường, đành phải tự mình nhẹ nhàng thu dọn chăn đệm, mặc quần áo.
Khi quay lại, đã thấy Ân Cửu Hà ngồi dậy nhìn ta, không biết đang suy nghĩ gì.
Ta đỏ mặt: "Điện hạ dậy sớm vậy."
Hắn im lặng nhìn ta, rồi đứng dậy xem vết thương trên cổ ta, ta chưa kịp khó chịu thì đã nghe thấy câu nói xằng bậy đầu tiên trong ngày của hắn:
"May là tiếng ngáy của ngươi không làm cho cổ ngươi bị thương lần nữa."
Ta: "???"
Trong mắt hắn hiện lên ý cười, gọi người vào, lời nói của ta đã ra tới miệng lại bị những nha hoàn nối đuôi nhau tiến vào cắt ngang, ta cũng không còn cách nào khác, đành phải làm bộ cung kính đứng một bên đợi hắn rửa mặt xong.
Khi dùng bữa sáng, hắn nhắc ta đợi hắn hạ triều thì tới gặp hắn, nhớ mang theo điểm tâm, vẻ mặt thản nhiên như không để ý gì cả.
Ta nghiến răng nghiến lợi, hôm qua là ai chê khó ăn?
Đột nhiên, ta nhẩm tính ngày, nhận ra đã hai tháng trôi qua, Nhị hoàng tử đột ngột mắc bệnh chết, tứ Hoàng Tử vì lưu trữ thư từ tạo phản nên bị tịch thu đất phong, rồi giam lỏng, liền nói với hắn.
Nhưng những việc này ta không biết chính xác, đại khái chỉ nắm được kết quả, không rõ quá trình.
Hắn gật gật đầu, từ tốn ăn hết rồi vào triều.
Ta nhìn bóng lưng thẳng tắp của hắn, khẽ thở dài.
Ngày mai lại mặt, với tính cách của Ân Càn, chắc chắn sẽ gây chuyện, chỉ là không biết lần này hắn định làm ra chuyện gì?
Không ngờ, buổi lại mặt hôm nay gió êm sóng lặng, tới tận lúc ta cùng Ân Cửu Hà hồi phủ cũng không phát sinh chuyện gì.
Ta còn nói với Ân Cửu Hà đúng là may mắn, kết quả hắn chỉ cười lạnh: "Hắn cũng đâu có rảnh."
Nhìn sự lạnh lẽo trong mắt hắn, ta đoán chắc hắn đã làm gì rồi, trong lòng khẽ động.
Qua từng ngày ở chung, Ân Cửu Hà cũng bớt kiêu ngạo dần.
Thấy đại phu nói cổ ta đã ổn, hắn lập tức bảo ta tới thư phòng giúp hắn pha trà rót nước, ta ngoài mặt tươi cười, trong lòng âm thầm hỏi thăm hắn từ đầu tới chân.
Pha trà rót nước chẳng lẽ lại lại ban tặng?
Nhưng chung quy lại thì cũng đã có thay đổi.
Trên mâm cơm, những món ta thích xuất hiện ngày càng nhiều, lúc đầu chỉ là đồ ăn nhạt, nhưng giờ lại có cả những món cay.
Ân Cửu Hà mỗi lần ăn được hai miếng mặt đã đỏ bừng, ta cũng không nỡ nhìn.
Cách bày biện trong phòng cũng ngày càng giống phủ của ta lúc trước, chỉ khác cái là quý giá hơn nhiều, ngay cả giường đệm cũng đổi sang loại ta thích.
Đặc biệt là những lúc bàn chuyện trong thư phòng, mắt hắn lại ánh lên vài tia dịu dàng, khiến lòng ta cũng rối loạn.
Mọi việc không nên tiến triển như thế này.
Nếu hắn thắng, hắn sẽ trở thành hoàng thượng, mà ta thì lại không thể vào cung.
Hai tháng sau, Ân Cửu Hà nói với ta Nhị hoàng tử đã chết, cũng không phải bệnh nặng gì mà là giang mai.
Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenhay.pro.vn để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!