5.
Phụ mẫu thật sự tưởng là ta được Thái tử nhìn trúng, vừa mừng vừa lo. Ta nói với họ Thái tử đối với ta rất tốt, vô cùng sủng ái, bọn họ mới thôi không hỏi nhiều nữa.
Buổi tối ăn cơm xong, Hồng Tụ giúp ta tắm rửa thay đồ.
Trong làn hơi nước, ta mơ màng suy nghĩ, cả đêm qua gần như không ngủ được chút nào, giờ vô cùng buồn ngủ.
Nhưng lại không thể ngủ được, chuyện ta gả cho Thái tử Ân Càn chắc chắn đã biết, không biết có tới đây hay không.
Nếu hắn tìm tới, vậy thì coi như là ta đã "giúp" Thái tử tìm thấy hắn.
Hơn nữa, Ân Càn đã nhịn nhục lâu như vậy, chắc chắn cũng ít nhiều hoài nghi về lý do Thái tử nạp ta.
"Tiểu thư, nếu mệt thì ngủ đi."
Ta ngáp một cái, gật đầu đứng dậy, nàng giúp ta lau người, thay đồ ngủ rồi ra ngoài trông cửa.
Thiêm Hương đã ra khỏi phủ, giờ này chắc đang ở nhà vui vẻ làm đồ cưới.
Đáng tiếc ta không thể tới xem nàng thành thân, đôi khi ta còn có chút hâm mộ nàng, có thể cùng người mình yêu tâm đầu ý hợp, cùng nhau sống bình an cả đời.
Ta hạ mắt, quay về với thực tại, loại suy nghĩ ngông cuồng này đâu phải điều ta nên nghĩ tới.
Nửa đêm, có tiếng động nhỏ vang lên.
Cuốn sách để trên song cửa sổ rơi xuống đất, có người lẻn vào.
Nhìn thân hình quen thuộc từ từ lại gần, ta hơi bất ngờ.
Hắn quả thật đã tới?
Ân Càn vô cùng cẩn thận bước về phía ta, thấy ta đã tỉnh lại, ánh mắt không cam lòng.
"Ta không hiểu vì sao tỷ tỷ lại đột nhiên từ hôn, còn biết cả thân phận của ta, hóa ra là vì Ân Cửu Hà, nhưng tỷ tỷ thông minh như vậy, lại thật sự tưởng là hắn thật lòng hay sao?"
Ta lạnh lùng nói: "Vậy ngươi thật lòng à?"
Trong mắt Ân Càn hiện lên một tia bạo ngược: "Đinh Yên Nhi! Nếu ta không thật lòng thì tại sao hôm nay lại mạo hiểm tới tìm nàng! Nàng tưởng rằng ta không biết hôm nay Ân Cửu Hà giăng bẫy ta hay sao?"
Ta nghe hắn nói, trong lòng chỉ cảm thấy buồn cười: "Ngươi nói như vậy, ta suýt thì tưởng ngươi cùng Hà Doanh chỉ là gặp dịp thì chơi."
Mắt hắn tối đi mấy phần.
Ta đứng lên, thẳng tay kéo cổ áo hắn ra, nhìn thấy dấu hôn trên cổ hắn, ta lại buồn cười nghĩ về kiếp trước.
Hà Doanh lúc cùng Ân Càn vui vẻ thường thích lưu lại dấu ấn trên cổ hắn, cố tình khiến ta khó chịu khi nhìn thấy.
Xem ra kiếp này cũng như vậy.
Ân Càn căng thẳng, vội vàng nói: "Hà Doanh tính tình đanh đá ghê gớm, nhưng ta cần sự hỗ trợ của Đại tướng quân mới có thể giành chiến thắng, hơn nữa ta không nghĩ đến việc bỏ rơi nàng, đợi sau khi ta quay lại cung, ta sẽ đón nàng vào, độc sủng mình nàng.……"
Ta đẩy mạnh hắn ra, nghĩ đến những việc kiếp trước, chán ghét đến nỗi không muốn nói gì.
Hắn thấy vậy vội nắm tay ta, con ngươi tối lại: "Nàng đối với ta như vậy, có phải là vì Ân Cửu Hà đã chạm vào nàng rồi hay không?"
Ta nghe vậy cảm thấy ghê tởm trong lòng, dùng lời nói ác độc đáp trả hắn: "Đúng vậy, ngươi cũng nghĩ ra rồi à, Thái Tử điện hạ lợi hại hơn ngươi."
Một lời hai nghĩa.
Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenhay.pro.vn để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!