4.
Đại phu tới kiểm tra, nói ta rất khỏe mạnh. Vậy là trong trà không có độc.
Thật mông lung.
Đã vậy thì ta cũng không cần lo nghĩ nhiều, ngày lại ngày trôi qua, Ân Cửu Hà cũng không tìm đến ta.
Cuộc sống trở lại quỹ đạo ban đầu, giống như giao dịch kia chưa từng tồn tại.
Ta cũng không vội, bình tĩnh tính toán, đợi tới ngày mùng năm tháng tư.
Ai ngờ mới tới ngày rằm, ta lên miếu cầu phúc lại bị ám sát.
Kẻ cầm đầu cả người mặc đồ đen, dáng người thướt tha yểu điệu, cái roi ngựa kia nhìn qua ta đã nhận ra —— Hà Doanh.
Dưới chân thiên tử mà nàng ta dám to gan như vậy?
Hộ vệ ta mang theo không đấu lại được những người đã từng lăn lộn trên chiến trường kia, rất nhanh đã bị đánh bại.
Vì biết mục tiêu của nàng ta chính là ta, ta không muốn Hồng Tụ và Thiêm Hương gặp chuyện không may nên đã kêu các nàng cưỡi ngựa tìm cứu viện, còn bản thân ta chạy vào trong rừng, lợi dụng địa hình để kéo dài thời gian.
Nếu chạy được về trong miếu là tốt nhất.
Nhưng ta vẫn không thể chạy thoát được, Hà Doanh rất nhanh đuổi kịp ta, quật thẳng roi ngựa vào chân ta, khiến ta ngã nhào ra đất.
Ngay sau đó, ta bị bao vây.
Nàng ngang nhiên tháo khăn che mặt, mỉm cười nói với ta: "Tiểu thương nữ, lại gặp nhau rồi, ngươi nói xem, ta nên giết ngươi, hay là nên bán ngươi vào lầu xanh?"
Nàng vừa nói, vừa lấy roi ngựa quét qua mặt ta, gai nhọn trên đó khiến ta đau rát.
Ta cụp mắt, lấy con dao nhỏ giấu trong cổ tay đâm thẳng về phía nàng. Nàng né rất nhanh nhưng vẫn bị lưỡi dao sượt vào mặt.
Trên mặt nàng ta xuất hiện một vết thương dài hẹp, nàng ta bàng hoàng, bộ dạng giống như trời sắp sập xuống.
"Ngươi dám đả thương ta? Còn rạch mặt ta!"
Nàng hét lên một tiếng, hung tợn rút bảo đao ra nhắm thẳng vào ta.
"Tiện nhân, ta rạch nát mặt ngươi."
Tình thế ngàn cân treo sợi tóc, đột nhiên một mũi tên từ sau phóng đến, nàng vội vàng né ra, nhanh chóng che mặt lại.
Cùng lúc đó, một loạt tên bay tới.
Ánh mắt nàng nhìn ta đầy ác độc, biết hôm nay không thể giết được ta, đành cắn răng hạ lệnh chạy trốn.
Ta quay đầu lại, thấy Ân Cửu Hà cùng thị vệ đi tới.
Hắn mặc một bộ trường bào màu bạc, mặt đầy vẻ hứng thú, hoàn toàn đối lập với bộ dạng chật vật của ta bây giờ.
Ta đứng lên, chuẩn bị hành lễ nói lời cảm tạ, hắn lại đỡ lấy ta: "Hà Doanh kia là người có thù tất báo, ta cũng không thể không theo sát ngươi hằng ngày."
"Hả?"
Ta ngây người, hóa ra hôm nay hắn kịp thời cứu ta là vì ngày nào cũng theo dõi ta?
Có lẽ do ta biểu hiện quá lộ liễu, hắn liền gõ gõ quạt vào đầu ta: "Trùng hợp thôi."
Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenhay.pro.vn để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!