Chương 3: (Vô Đề)

3.

Sau khi Hà Doanh tới làm loạn, quả nhiên công việc làm ăn xuống dốc.

Đối thủ nhân cơ hội này, truyền đi tin tức Đinh gia đắc tội với Đại tướng quân.

Những nhà cung cấp hàng hóa sau khi nghe ngóng biết được Đinh gia quả thật bị quân của Đại tướng quân vây kín thì lập tức đòi trả đủ tiền hàng.

Lượng khách hàng giảm mạnh, những người cùng buôn bán còn cố tình phá giá, không tới vài ngày đã cướp hết khách của Đinh gia.

Phụ thân sau việc này cũng ốm nặng.

Ta xử lý việc làm ăn, bận rộn tới mức chân không chạm đất, cũng may bên phía Hà Doanh không có động tĩnh gì, mọi chuyện mới dần tốt lên.

Nhưng ta biết, tới khi Ân Càn công khai thân phận, Đinh gia cũng sẽ gặp họa, tính ngày thì cũng chỉ còn ba tháng nữa.

Cũng may thư ta gửi đi cũng không phải thạch trầm đại hải*, người của Thái tử đã tới tìm ta.

(*thạch trầm đại hải: đá rơi xuống biển, ý chỉ biệt tin, không có tin tức gì)

Buổi tối ta đang định đi ngủ, đột nhiên có một lưỡi dao kề cổ.

Một cái lệnh bài đung đưa trước mắt ta.

Sau đó, một giọng nữ xa lạ truyền tới, lạnh lùng nói cho ta một địa chỉ, rồi thu lưỡi dao lại.

Khi ta quay đầu lại, một bên cửa sổ đã mở tung, nhưng không nhìn thấy người nào.

Ta yên lặng bước tới đóng cửa sổ.

Hậu tri hậu giác* ta mới phát hiện ra tim mình đang đập thình thịch, không phải vì sợ, mà là vì hưng phấn.

(*hậu tri hậu giác: sau khi để ý kỹ, sau khi xem xét kỹ lưỡng)

Bước đầu đã thành công.

Khi Thái tử gặp họa đã là đầu năm sau, tính từ giờ thì còn thời gian gần một năm để chuẩn bị.

……

Đi trên con đường nhỏ khảm mã não, ta cụp mắt suy nghĩ, nghe đồn Ân Cửu Hà tính tình ôn hòa, lễ phép quy củ, không biết mấy phần là thật mấy phần là giả.

Lúc đầu ta vốn định nhắm vào Nhị hoàng tử và Tứ hoàng tử, nhưng bọn họ một người cao ngạo, một người nham hiểm hung ác, còn khó hợp tác hơn, hơn nữa không lâu sau nữa hai người họ một người sẽ chết còn một người bị bắt.

Thật sự ta cũng chẳng có lựa chọn.

Tiến vào đại sảnh, ta nhìn thấy một nam tử trẻ tuổi ngồi trên ghế giữa liền lập tức hành lễ.

"Tham kiến thái tử điện hạ."

Người ở trên mãi vẫn không lễ tiếng, ta không dám ngẩng đầu, vẫn quỳ nguyên tại chỗ.

Quả thật, tự tiện một mình tới đây, nếu Thái tử nghĩ ta vẫn còn hòa hợp cùng Ân Càn, có thể lập tức giết ta.

Đây cũng là lý do vì sao lúc trước ta không muốn làm việc này.

"Ngươi đã từng ở trong cung."

Thái tử cất giọng ôn hòa, âm thanh như nước suối trong khe núi lúc đầu xuân, mới nhìn qua thì tưởng ấm áp nhưng chạm vào mới biết là lạnh như băng.

Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenhay.pro.vn để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!