Chương 2: (Vô Đề)

2.

Hôn lễ của Đinh gia không tổ chức nữa.

Nhưng cũng may lần này Đinh gia trả lại toàn bộ quà tặng, còn chuẩn bị yến tiệc long trọng.

Mọi người đều là người thông minh, cho dù có đoán được lý do thật sự bên trong, cũng sẽ không bàn ra tán vào nhiều.

Hơn nữa, đối với bọn họ, đây là chuyện tốt. Dù sao Đinh gia cũng là khối thịt béo bở, trong lúc chúc tụng lẫn nhau, ánh mắt những thương gia này kia nhìn ta đều có tính toán.

Ta không có tâm trạng xã giao, trả lời lấy lệ một hai câu rồi về phòng xem sổ sách.

Gần bốn năm không tiếp xúc với sổ sách, giờ nhìn lại thật sự hơi choáng váng đầu óc.

Nửa tháng tiếp theo, ta gần như ngày nào cũng ở trong thư phòng sắp xếp lại, cuối cùng cũng xử lý xong sổ sách, quyết định tự thưởng cho bản thân, vì thế liền tới gặp chưởng quầy Ngọc Phong các để lấy một phòng.

Ai ngờ khi tới nơi, lại nghe nói tửu lâu đã bị bao rồi.

Tửu lâu là nhà ta, ta lại không được vào?

Chưởng quầy nhìn thấy ta, vội vàng tiến tới nói: "Là tiểu thư nhà quan lớn."

Tình huống này đúng là đặc biệt, quan lớn đột nhiên đại giá quang lâm, đòi nơi yên tĩnh.

Dân đen cũng không đấu lại được với quan gia, quả thật cũng không có cách nào khác.

"Vị đại nhân nào mà chơi lớn vậy, ở đây quả thật thanh tịnh sạch sẽ." Ta ra vẻ hiểu ý cười nói.

Chưởng quầy thở dài: "Là ái nữ của Hà đại tướng quân."

Ta ngây người, như rơi vào hầm băng, trái tim giống như bị người khác đâm trăm ngàn nhát dao rồi giẫm đạp dưới chân.

"Ngươi nói…… Ai?"

Chưởng quầy thấy sắc mặt ta trắng bệch, không dám nói gì.

"Tiểu thư, không khỏe hay sao?" Hồng Tụ nhẹ giọng hỏi.

Ta lắc đầu, bảo các nàng ở ngoài cửa chờ, một mình đi vào tửu lâu.

Vừa bước vào đã thấy trước cửa phòng ở tầng hai có hai người canh giữ, hai mắt họ sáng ngời, khổng võ hữu lực*, vừa nhìn đã biết là người luyện võ.

(*khổng võ hữu lực: ý chỉ hình dáng bền ngoài nhìn vô cùng khỏe mạnh, cường tráng)

Trong quán không có khách, nên vô cùng im lặng, chỉ nghe thấy giọng cười quen thuộc có một tia thẹn thùng kia.

"Càn ca ca yên tâm, cha ta nói, Hà gia chắc chắn hết sức tương trợ."

Giọng nói của Hà Doanh cả đời này ta cũng không quên, nhưng tại sao nàng lại liên lạc với Ân Càn vào lúc này?

Ta không kìm được đứng ngẩn ngơ tại chỗ.

Là vì ta sống lại đã đuổi Ân Càn đi, nên hắn đã liên lạc cùng Hà Doanh?

Hay ngay từ đầu, bọn họ vốn đã liên lạc từ lúc này.

Nếu ở kiếp trước cũng liên hệ vào lúc này, như vậy chẳng khác nào kiếp trước, hắn vừa cùng ta chuẩn bị thành thân, vừa ở đây cùng Hà Doanh dây dưa không rõ?

"Ai!"

Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenhay.pro.vn để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!