1.
Kiếp trước ta tuyển chồng, tú cầu tung ra bị một tên ăn mày nhặt được.
Tuyển chồng chẳng qua vì sau này phải tiếp quản việc làm ăn của Đinh gia, cho nên phu quân như thế nào cũng không quan trọng cho lắm, cũng chỉ để làm cảnh mà thôi.
Sau khi tắm rửa sạch sẽ, tên ăn mày bình thường bỗng trông sáng sủa hẳn ra.
Lần đầu tiên gặp mặt, hắn giống như một con chó nhỏ mới sinh, nước mắt lưng tròng nhìn ta, câu đầu tiên hắn nói chính là: "Chỉ cần tiểu thư không ghét bỏ ta, việc gì ta cũng đồng ý làm."
Lúc đó ta cảm thấy, một phu quân như vậy cũng không hẳn là không tốt, vì hắn kém ta một tuổi, nên trước khi thành thân ta bắt hắn gọi ta là "Tỷ tỷ", nghe vậy mặt hắn hơi ửng đỏ.
Ta chỉ nghĩ rằng hắn là người đơn giản.
Nhưng sau này mới biết, người đơn giản không phải là hắn, mà chính là ta.
Thiếu niên yếu đuối vô hại trước mặt này, chính là tam hoàng tử đã chết trong một cuộc săn bắn……
Năm mười chín tuổi, ta thành thê tử của hắn, chỉ sau nửa năm đã hoài thai.
Lúc ấy, ta vui cười nằm trong lòng hắn, nhìn thấy hắn sau khi biết tin hốc mắt đỏ bừng, tràn đầy hạnh phúc, ta nghĩ mình chính là nữ tử hạnh phúc nhất trên đời này.
Chẳng ngờ, đây chỉ là khởi đầu của mọi xui xẻo.
Hiện giờ nghĩ lại, ta chỉ thấy oán hận tới mức bật cười thành tiếng.
Phải có kỹ năng diễn xuất tốt lắm thì mới có thể giả vờ tốt như vậy.
Tới khi bị triệu vào cung, ta mới biết, phu quân của mình lại chính là tân đế.
Tên hắn cũng không phải là Tần Tử Trúc, mà là Ân Càn, cái tên ta đã gọi bảy năm, vốn là tên giả.
Sau khi vào cung, ta nhìn hắn một thân đế phục uy nghiêm, có chút không nhận ra.
Quả thật, ta cũng không thể nhận ra hắn.
Hắn vô cùng lãnh đạm với ta, như biến thành một người khác, lại cùng nữ nhi nhà tướng quân đại nhân là Hà Doanh tình cảm chan chứa.
Ta bảo hắn cho ta xuất cung, hắn lại giam lỏng ta lại.
Ta đau lòng cam chịu, thầm nghĩ sẽ cùng nữ nhi sống nương tựa lẫn nhau.
Nhưng ngay cả điều đó hắn cũng không cho ta được toại nguyện.
Hà Doanh sinh non, mọi tội lỗi đều trút lên đầu ta, còn nói muốn An Nhi của ta bồi táng cùng đứa trẻ của nàng.
Ân Càn biết rõ ta không có khả năng hại Hà Doanh, nhưng vẫn là đồng ý giao An Nhi cho nàng ta.
Khi nhìn An Nhi duỗi cánh tay nhỏ bé về phía ta, khóc gọi "Mẫu thân", lòng ta giống như bị xé rách.
Hắn ôm ta, để ma ma đưa con bé đi.
Ta ra sức đánh hắn, mắng hắn là "Súc sinh", hắn lại ôm chặt ta, rũ mắt nói: "Chúng ta còn có thể sinh đứa con khác."
Màn đêm buông xuống, ta quỳ ở ngoài cửa cung của Hà Doanh cả đêm, không ngừng dập đầu đến chảy máu, lại chỉ nhận được một khối thi thể máu thịt lẫn lộn.
Cả người ta run rẩy, miệng phun ra một ngụm máu.
Kể từ ngày đó, ta không ăn không uống, cơ thể nhanh chóng suy nhược, cho dù Ân Càn có ép buộc, uy hiếp ta cũng không tác dụng gì.
Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenhay.pro.vn để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!