Trong cung điện Buckingham, không khí đang trở nên vô cùng căng thẳng giữa hai nhóm người. Một bên là Nữ hoàng cùng những cận vệ trung thành của bà, súng ống đạn dược sẵn sàng. Đối diện với bọn họ là ba người trẻ tuổi mặc áo giáp kiểu trung cổ, trong tay cầm kiếm, rìu, giáo, bảo hộ một cô gái trẻ người Châu Á. Những vệ sỹ của nữ hoàng chĩa súng về phía đối diện, nhưng bàn tay run run cùng mồ hôi ướt đầm lưng áo đã bán đứng tâm trạng đang lo sợ của họ.
Cũng phải thôi, người kỵ sỹ dùng thương vừa rồi đã dùng mũi thương đâm trúng đầu viên đạn, đánh bật hết thẩy đạn dược mà các vệ sỹ bắn về phía họ. Lưu ý, là dùng mũi thương đâm trúng đầu viên đạn, bách phát bách trúng.
-Các ngươi là ai? Các ngươi muốn gì? Không lẽ các ngươi chính là những kẻ đang tấn công Luân Đôn?
-No no no,
- Kỵ sỹ cầm kiếm lên tiếng,
- trái lại, chúng ta đến đây chính là muốn giúp các người giải quyết vấn đề nan giải này. Mà suy cho cùng, ta và các ngươi cũng có nguồn gốc sâu xa đấy. Xin tự giới thiệu,
- kỵ sỹ đưa ra một cái cúi chào – kẻ hèn này là Jame Carter Lucard, hậu duệ của hiệp sỹ bàn tròn. Kẻ hèn này phụng mệnh chủ nhân của đảo Celt, hộ tống huyết mạch Hoàng đế của dân tộc Celtic cổ, thống lĩnh của các hiệp sỹ bàn tròn, người thống trị hợp pháp toàn lãnh thổ Anh quốc, lãnh thổ của ngài được đánh dấu bằng các Stonehenge, đức vua Arturia Pendragon, đến lấy lại vũ khí của ngài, thanh kiếm Caledfwlch.
-Không thể nào – Nữ hoàng và các cận vệ kêu lên sửng sốt – Đó chỉ là truyền thuyết, hơn nữa… cô ta là một cô gái…
-Huyết mạch của Arthur vĩ đại không truyền qua máu, mà là linh hồn. – Jame nhún vai giải thích, rồi đế thêm – Merlin bảo thế.
Khẽ nhìn cô gái nhỏ bé với những đặc điểm Á Châu rõ rệt, nữ hoàng lo lắng. Nhưng nhớ lại thông báo của các tùy viên quân sự, các sỹ quan, cho thấy đội quân tấn công Luân Đôn là một thế lực ma quỷ nguy hiểm, với bức ảnh những đội quân thây ma khát máu, nữ hoàng lại cắn răng hạ quyết tâm. Bà đứng dậy, ra hiệu cho đội cận vệ buông súng rồi nói:
-Mời các vị đi theo ta!
Nữ hoàng tiến lại gần một bình hoa trang trí, khẽ xoay nhẹ. Một mật thất được mở ra, bà dẫn đầu mọi người tiến xuống bên dưới. Vừa đi nữ hoàng vừa hỏi lai lịch của những kẻ tự xưng là kỵ sỹ bàn tròn này.
-Kẻ hèn này là Jame, đã giới thiệu với bệ hạ rồi. Vị này là Bá tước Longboat Gawaine – Jame chỉ vào kỵ sỹ xách rìu chiến,
- còn đây là hậu duệ của ngài Bors.
Đoàn người men theo một cầu thang nhỏ, tối và ẩm ướt, đi xuống một gian phòng giống như là một điện thờ nhỏ. Trên một chiếc bàn đá, một thanh gươm được đặt ở chính giữa bàn, với một cặp rắn chạm trổ trên chuôi kiếm bằng vàng. Nữ hoàng thở dài nói:
-Không biết đã bao lâu rồi, kể từ khi hoàng gia tìm thấy nó. Nó nằm đó năm này qua năm khác, và mỗi đời hoàng đế, nữ hoàng đều đến đây, thử cầm lấy nó, đánh thức nó, nhưng nó vẫn nằm ở đó, im lặng trong tro bụi
Jame khẽ mỉm cười:
-Nó đây rồi. Thy, em cầm lấy nó đi. Nó thuộc về em đấy, nó đã đợi em quá lâu rồi!
Cô gái rụt rè nhìn Jame, cắn môi nói:
-Liệu em có làm được không? Nhỡ đây là một sự hiểu lầm thì sao? Nhỡ có sai lầm thì sao?
-Không sao đâu. Minh không ở đây, nhưng nó nói nó sẽ luôn ở bên cạnh em. Đừng quá lo lắng cô bé ạ.
Đúng vậy, đây chính là Vương Minh Thy, cô bé đã bị Merlin khống chế ở năm thứ Hai. Vốn là Thy và gia đình mình định tham gia vào chương trình di dân sao Hỏa của chính phủ Mỹ, nhưng chưa kịp thực hiện thì chiến tranh nổ ra ở Nam Mỹ, và Minh đã thuyết phục Thy trở về nước Anh, vì trong một số tài liệu nó tìm thấy có nhắc đến thanh kiếm Caledfwlch, thanh gươm sấm sét của vua Arthur, được hoàng gia Anh tìm thấy và cất giấu dưới hầm cung điện Buckingham.
Nó muốn thử xem huyết thống Arthur trong người Thy có thể đánh thức thanh kiếm mạnh mẽ này hay không.
Dưới con mắt chú ý của mọi người, Thy tiến về phía bàn đá. Thật kỳ diệu là khi cô bé tiến đến gần thanh kiếm, mọi người có thể thấy nó run lên như thế có một cảm xúc nào đó, như thể một trái tim đã ngừng đập nhiều năm nay lại bắt đầu sống lại. Thy càng đi lại gần bàn đá, thanh kiếm càng rung lên mạnh mẽ. Cuối cùng, khi bàn tay của cô bé nắm vào chuôi gươm, đột nhiên một luồng sáng mạnh mẽ chiếu sáng cả căn phòng nhỏ, cặp rắn trên chuôi gươm dường như phun ra lửa, cảnh tượng đáng sợ đến mức không ai dám nhìn thẳng.
Một âm thanh trầm trầm vang lên đầy tính thuyết phục:
-Ta, Arturia Pendragon, vua của người Celtic cổ, đã trở về!!!
------------------
Warner đã đến được nơi hắn mong muốn. Trước mặt hắn là cung điện Buckingham, với vô số binh sỹ Anh quốc. Chỉ cần đánh chiếm nơi này, giết sạch hoàng gia cũng như nghị sỹ Anh Quốc, nước Anh sẽ như rắn mất đầu, tùy ý quân SS tàn phá, đốt giết. Từ Anh quốc, quân đội đế chế thứ Ba sẽ đánh chiếm Orlean, đổ bộ lên Normady, chiếm lấy Paris, giành lại Berlin, hủy diệt Moscow… Đế chế thứ Ba sẽ trỗi dậy một lần nữa, khiến cho cả thế gian phải rung chuyển.
Warner vừa định hạ lệnh tấn công thì một âm thanh lười biếng vang lên:
-Ây da, không ngờ ở đây lại có vài con chuột, thật là vi diệu quá đi. Các ngươi định làm gì ở đây? Trảm thủ chăng?
Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenhay.pro.vn để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!