Chương 81: Luân Đôn Hỗn Loạn

Trên bầu trời Luân Đôn

"Nhìn xem, Luân đôn đang ở trước mắt chúng ta,

- tướng quân Von Dieberg nói với các sỹ quan phụ tá của hắn – nó mới thật yên bình làm sao. Hòa bình ư? Thật sự là kinh tởm, khiến ta phát điên, run rẩy cả người đây này.

Chiến tranh, đó là cầu nối giữa điên và không, giữa sống và chết, đó là thứ mà chúng ta đang tranh đấu.

Ta có thể nghe được bản giao hưởng của chiến tranh, khúc quân nhạc của tử thần và đội tiên phong của ngài ấy, rồi dàn đồng ca hỗn loạn của những linh hồn đang gào khóc.

Sau hơn nửa thế kỷ ẩn dật, chúng ta đã tạo ra được những gì? Quái vật, dị nhân, ma quỉ hay tạp chủng của bóng đêm, đều không phải là con người, nhưng đem bọn chúng kết hợp với con người, với những chiến binh vĩ đại của Đệ tam đế chế, huyết thống Aryan thuần chủng đã đem đến cho chúng ta những chiến binh vĩ đại nhất, mạnh mẽ nhất, cho dù là sản phẩm thất bại cũng đủ để khiến nhân loại phải sợ hãi, chứ đừng nói là những chiến sỹ vô địch.

Không ai, không kẻ nào, không thế lực nào có thể ngăn được chúng ta.

Các chiến binh của ta, hãy tận hưởng niềm vui chiến tranh nào…

Không cần biết chúng có một trăm hay một vạn, cứ giết hết

Không cần biết là nhà ngói hay nhà tranh, cứ đốt hết

Không cần biết là thành phố hay làng mạc, cứ cướp hết

Tiếp tục gây chiến, và chiến tranh sẽ diễn ra bất tận, đó là mục đích của ta"

Đám lính Đức xúm lại quanh những cánh cửa khinh khí cầu, hỗn loạn hô hào

- Nhìn xem, đó có phải Châu ÂU không?

- Ánh sáng kìa…

- Luân Đôn phải không?

- Đúng rồi! Luân Đôn!

- Châu Âu…

- Chính nó, ánh sáng của Châu ÂU

Đột nhiên, các màn hình trên các chiến hạm đều bật lên, và Von Dieberg xuất hiện với nụ cười nửa miệng đặc trưng của hắn.

"Trước mắt các người đó là Châu Âu, là cái châu lục mà chúng ta mong chờ đã lâu. Và ta đã mang các người trở lại như đã hứa. Trở lại chiến trường thân yêu, trở lại với cuộc chiến tranh quen thuộc.

THưa các quý ngài, ta yêu chiến tranh.

Thưa các quý ông, ta yêu chiến tranh.

Ta thích bao vây, ta thích hủy diệt, ta thích rút lui, ta thích xóa sạch mọi dấu vết.... Ta thích mai phục, ta thích xâm lược, ta thích diệt chủng, ta thích đồ sát… Ta thích chiến tranh chớp nhoáng, ta thích chiến tranh cục bộ, ta thích chiến tranh toàn diện… Trên đồng hoang, dưới hầm, trên đường quốc lộ, trên đồng bằng cao nguyên, dưới biển, trên trời, trên đầm lầy… Ta yêu mọi thứ của chiến tranh đang diễn ra trên trái đất này."

Một lính pháo binh tiếp lời:

- Ta thích thổi bay kẻ địch đi với giông tố và súng pháo, nhìn kẻ địch bị bắn tung lên trời rồi lại rơi xuống làm trái tim ta vô cùng vui sướng!

- Ta thích làm tan tành xe tăng của kẻ địch bằng pháo 88mm của xe tăng ta, và vui vẻ biết bao nhiêu khi súng máy quét ngang những kẻ hèn nhát tháo chạy từ trong xe tăng của chúng. – một lính panzer phụ họa

- Ta thích thú khi bộ binh của ta băng qua biên giới, đâm chết những tên lính mới đầy sợ hãi, hết lần này đến lần khác.

- Ta thích thú khi tấn công bọn chúng vào buổi sáng mờ sương, buổi tối u ám, tàn sát tất cả những thứ gì ta nhìn thấy ven đường

Von Dieberg kích động gào lên:

Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenhay.pro.vn để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!