Buổi điểm tâm sáng thứ Năm, Ngọc Minh cùng đám nhà Slytherin vừa bước vào đại sảnh thì đã thấy đám nhà Gryffindor đang bị Hermione tra tấn, mặt đứa nào đứa nấy đều lộ rõ vẻ bất đắc dĩ, trừ nhóc Neville đang trợn mắt, há hốc mồm như muốn nuốt từng lời. Malfoy chọc chọc vào eo Minh, cười tí tửng
-Nè, con bồ câu bé nhỏ của mày lại đang giảng đạo kìa...
Bên cạnh Minh, Parkinson nghe được như vậy thì khẽ nhíu mày lại, dùng tay vuốt nhẹ lên eo của cậu, cầm lấy một đoạn thịt, xoay tròn 180 độ. Ngọc Minh đau điếng nhưng vẫn trợn tròn mắt nhìn Malfoy, trong khi thằng này khúc khích cười, tỏ rõ vẻ âm mưu được thực hiện.
Đúng lúc này, một đàn cú bay vào cắt ngang lời giảng bài của Hermione, làm đám nhóc nhà Gryffindor thở phào nhẹ nhõm.
Lúc gần đến bàn nhà Gryffindor, Ngọc Minh nghe loáng thoáng tiếng của Neville:
-... coi nè, mình chỉ cần nắm chặt nó như vầy, nếu nó chuyển sang màu đỏ... oái!... chắc mình lại có chuyện gì quên làm rồi
Malfoy đi ngang qua, đưa tay định giật lấy quả cầu trên tay của Neville, nhưng bị một bàn tay nắm chặt lấy. Nó quay lại, thấy Minh đang nắm tay nó, khẽ lắc đầu. Thằng bé hậm hực trở về bàn của nó
-Ngọc Minh – giáo sư Mc Gonnagall chứng kiến tất cả, liền gọi giật Minh lại
-Vâng, thưa giáo sư
-Có chuyện gì thế?
-Không có chuyện gì, thưa giáo sư. Em chỉ cố ngăn mâu thuẫn giữa rắn con và sư tử con
-Rắn con và sư tử con – giáo sư Mc Gonnagall phì cười với cách dùng từ của Minh – Em quả là một Slytherin... à một con rắn con kỳ lạ. Đáng lẽ em phải vào Gryffindor mới đúng. – bà nhìn nó trìu mến
Ngọc Minh lễ phép chào giáo sư, rồi đi về phía bàn nhà Slytherin. Thấy Malfoy vẫn còn hậm hực, cậu cười nói
-Sao hả nhóc, vẫn còn tức giận à?
-Hừm!!!
-Có nhìn thấy giáo sư Mc Gonnagall đó không? Tao mà không cản mày lại, giờ này mày đã bị trừ thêm mấy điểm nữa rồi biết không hả
-Nhưng...
-Đừng có nhưng nữa. Tập trung ăn sáng đi. Không phải nói giờ học bay mày muốn làm Harry bẽ mặt sao
Nhắc đến việc làm Harry bẽ mặt, Malfoy lập tức tươi tỉnh, cắm đầu vào bữa ăn của nó
Chiều hôm đó, trời trong xanh, gió nhẹ, cỏ dợn dưới chân Ngọc minh khi nó bước qua sân bãi cỏ đối diện với khu rừng cấm. Bóng cây đu đưa ẩn hiện trong khu rừng âm u phía xa. Trên sân, có 20 cán chổi đã được xếp thành hàng ngay ngắn. Vì là bạn của Ron và Harry, Minh cũng có dịp làm quen với 2 anh em chuyên quậy phá nhà Weasley, và cũng được "mách nước" rằng những cây chổi của trường quá tệ, một số cây cứ run bần bật khi bay quá cao, và một số cán bay thì hơi bị lệch sang bên trái.
Thật sự là tệ, Ngọc Minh thầm nhủ, cứ thử tưởng tượng bạn đi xe đạp, đang ngon thì xe run bần bật, hay cái ghi đông bị lệch sang trái, sẽ biết cảm giác khó chịu của Minh lúc này.
Giáo viên môn bay, bà Hooch, là một người phụ nữ với mái tóc xám, ngắn, và đôi mắt vàng rực của chim ưng. Bà quát:
-Nào, còn chờ gì nữa? Mỗi trò đến đứng kế một cây chổi, nhanh lên!
Ngọc Minh nhanh tay lựa một cây chổi trông "zin" nhất, mặc dù nó cũng đã khá te tua rồi. Nó thầm thì với cây chổi "Nếu mày làm tao bẽ mặt, thề có Merlin, tao sẽ đốt cháy từng sợi của mày, còn cán thì đưa cho lão Hagrid làm củi đun". Không biết nó có ảo giác hay không, nhưng nó cảm thấy cái chổi run nhè nhẹ
Bà Hooch đứng trước đám trẻ và ra lệnh
-Tay phải đặt lên cán chổi và hô LÊN!
Mọi người cùng gào to:
-LÊN!!!
Cây chổi lập tức nhảy ngay vào tay Minh, như kiểu nó biết điều gì sẽ xảy ra nếu nó không nghe lời vậy. Trong lớp chỉ có vài người được như nó. Harry, Malfoy, Parkinson...
Chổi của Hermione chỉ lăn nhẹ trên mặt đất, còn chổi của Neville thì không hề nhúc nhích, chắc nghe giọng run run của Neville, cây chổi biết tỏng nó không dám ngồi lên trên nó rồi.
Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenhay.pro.vn để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!