Sau bữa tiệc, Minh cùng đám Malfoy theo nhau đi về ký túc xá nhà Slytherin. Vì có sự tồn tại của Nam Tước Đẫm máu, con yêu tinh Peeves cũng không dám hiện ra trêu chọc đám rắn con này.
Mấy con ma các nhà cứ quấn quít lấy Minh hỏi về món nhang thơm có thể giúp bọn hắn hưởng thụ đồ ăn như khi còn sống, nhưng Minh mặc kệ chúng mà cứ mải mê tán tỉnh cô nàng Parkinson xinh đẹp.
Mật khẩu vào nhà của Slytherin là "Thuần huyết". Ngọc Minh cảm giác cứ ngang ngang khi đọc mật khẩu này, bởi vì Voldermolt và bây giờ là nó, đều không phải là thuần huyết, mà vẫn vào học ở nhà này đấy thôi. Ngọc Minh cảm thấy thú vị khi nghĩ Salazar Slytherin coi trọng thuần huyết thế có khi lại chả phải thuần huyết.
Phòng sinh hoạt chung của Slytherin trông tối tăm và u ám, và Minh không thích nó một chút nào. Nhưng được cái vì là quý tộc nên mỗi người được phân riêng một gian phòng, không phải ghép phòng, trừ những đứa được coi như là người hầu như Crabber và Goyle.
Ngọc Minh nằm xuống cái giường nhỏ mềm mại, trải ga giường màu xanh lục, nhắm mắt lại nghỉ ngơi. Ngày mai sẽ là một ngày dài đầy bất ngờ. Cậu tự nhủ như vậy trước khi chìm vào giấc ngủ
---------
Ngọc Minh ra khỏi giường vào sớm hôm sau, cậu gặp parkinson trong nhà sinh hoạt chung và cả hai cùng đi đến đại sảnh. Ăn sáng xong, học sinh năm nhất có 1 ngày để làm quen với đường xá ở Hogwart, và Ngọc Minh cảm giác những người xây nên cái học viện này thật là ... nói nhẹ là thú vị, còn nói nặng... thật sự rất thừa hơi. Có đến một trăm bốn mươi cái cầu thang, mà nhiều cái chả dẫn đến đâu cả.
Những cái cửa thì có cái không chịu mở khi không được xin xỏ một cách lễ phép, hay gõ đúng điểm nào đó trên đó, hay có những cái tưởng là cửa hóa ra là bức tường giống như cửa. Cái này thật giống hoạt hình Tom và Jerry Minh xem hồi còn bé. Đồ vật thì tự ý di chuyển, mấy ông bà trong tranh thì cứ chạy đi thăm hỏi nhau suốt, còn mấy bộ giáp... hừm mặc kệ mấy tên cứ lẽo đẽo theo sau Minh xin nhang ấy.
Có rất nhiều môn học. Môn thiên văn học bắt Ngọc minh phải thức đêm dùng kính viễn vọng nghiên cứu bầu trời, học tên các vì sao và nghiên cứu chuyển động của các hành tinh. Mỗi tuần 3 lần, lũ rắn con phải học dược thảo trong vườn kính với một phù thủy nhỏ choắt và chán ngắt gọi là giáo sư Sprout. Có một con ma tên gọi là giáo sư Binns dạy môn lịch sử Pháp thuật, và Ngọc Minh đã hối lộ lão ấy 1 bó nhang thơm để được phép... ngủ gục trong giờ... Ai mà quan tâm yêu tinh nổi loạn hay cuộc chiến phù thủy và rồng chứ...
Môn bùa mê, giáo sư dạy học là một người lùn tên Flitwick, nghe nói ông này đã xúc động đến xỉu khi gọi đến tên của Harry Potter.
Môn biến hình, môn học mà Minh rất chờ mong. Giáo sư Mc Gonnagall rất nghiêm khắc với đám trẻ nhà Slytherin, bà xét nét chút chút một. Cho học một đống công thức khủng bố, và cuối cùng, bà yêu cầu cả lớp biến 1 que diêm thành cái kim. Ngọc Minh thành công, đem lại 5 điểm cho nhà Slytherin.
Ngày thứ Năm, lúc ở đại sảnh, Ngọc Minh lân la lại gần Harry, đưa cho nó một tờ giấy nhỏ
-Cái gì vậy? – Harry ngạc nhiên hỏi
-Bùa cứu mạng của cậu đấy! – Minh mỉm cười đáp
Lúc quay về dãy bàn của Slytherin, Malfoy lại gần Ngọc minh và nói
-Này, mày không nên chơi cùng với đám Gryffindor ấy, nhất là cái thằng nhà Weasley. Nếu không sẽ bị nhiễm tính bần tiện của chúng đấy
Parkinson cũng gật đầu ra vẻ đồng ý. Ngọc Minh khẽ lắc đầu, cái tật nói xấu người khác của Malfoy vẫn không thay đổi được. Nhưng mà thôi, kệ nó. Minh quay sang Parkinson nói
-Không phải Gryffindor là bạn của Slytherin sao. Từ bao giờ mà Slytherin và Gryffindor trở thành kẻ thù của nhau thế
-Nhưng mà – Parkinson nói – bọn Gryffindor luôn luôn tự cao, cho rằng chúng ta là hắc ám, là tà ác, bọn chúng là chính nghĩa
-Đó cũng là sai lầm – Ngọc Minh đường đường chính chính nói – vũ khí ở trong tay người tốt, bảo vệ kẻ yếu, trừ hại an dân, đó là việc tốt, vũ khí trong tay kẻ xấu, dùng để giết người. Đó là xấu. Ai dám nói bản thân vũ khí là tốt hay xấu. ma pháp cũng vậy. Chẳng lẽ cậu đánh nhau với một con rồng và dùng phép thuật "Giải trừ vũ khí"?
-Đi mà nói với bọn Gryffindor ấy – Parkinson giận dỗi
-Thôi mà, đừng giận nữa, mình có cái này – Ngọc Minh lấy từ trong nhẫn ra một bông hoa hồng bằng băng. Bông hoa này là Ngọc minh dùng ma pháp làm đấy, đầu tiên hắn dùng ma pháp khống chế lửa tạo thành hình như một đóa hoa, sau đó dùng ma pháp đem một lớp băng vĩnh cửu bao quanh ngọn lửa, tạo thành bông hồng băng này
-Oa, đẹp quá – Parkinson la lên – cảm ơn – rồi cô bé thơm đánh chụt một cái vào má Minh
Cuộc đời vẫn đẹp sao, tình yêu vẫn đẹp sao – Ngọc Minh hát thầm, nhưng đột nhiên nó thấy lạnh lạnh sống lưng. Từ bên bàn của nhà Gryffindor, một ánh mắt u oán lạnh băng nhìn sang, làm cho Minh cảm thấy ớn lạnh.
-Đồ xấu xa, đồ háo sắc, đồ... – Hermione bậm môi, dùng dao cắt qua cắt lại miếng thịt, như là cắt vào thịt ai đó
Bụp! Trên bàn của cô bé đột nhiên xuất hiện 1 bông hoa hồng băng, và mấy chữ
"Nè quả ớt nhỏ. Tặng cậu bông hồng nè. Ghen gì thế cưng! – Thân: Ngọc Minh"
Xì, ai mà thèm ghen – Hermione lẩm bẩm, nhưng gương mặt tươi tỉnh của cô bé đã sớm bán đứng tâm tình của nàng.
Ngày thứ 6, buổi học chung của Gryffindor và Slytherin, bộ môn độc dược. Vừa vào lớp, Ngọc minh đã cảm giác được sự thù địch của hai phe, đặc biệt là ánh mắt đối đầu của Parkinson và Hermione. Đến là đau đầu. Con đường đi đến trái ôm phải ấp còn xa lắm, đồng chí còn cần cố gắng nhiều hơn...
Khi tiếng chuông vang lên cũng là lúc thầy Snape bước vào lớp. Ngọc Minh có thể cảm giác được sự chán ghét và thù hận ông này dành cho Harry Potter. Đến khổ, thù thế đấy, ghét thế đấy, nhưng lại ra sức bảo vệ nó, dù cho mất đi tính mạng. Yêu và chung tình như Snape, kể ra cũng thật đáng khâm phục.
Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenhay.pro.vn để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!