Chương 50: Quái Vật Hồ Storsjon

Minh lúc này đang ngồi trong thư viện nhà David, dõi mắt chăm chú vào cuốn "Cổ Ngữ Rune – Văn Minh Ma Pháp" của tác giả Tacitus, một phù thủy gốc Germania, giáo trình học tập của Minh. Sách viết:

"Để bói toán và rút quẻ, họ thu hút sự chú ý của người khách lạ. Cách bói toán của họ là một phương pháp khá đơn giản: họ cắt một nhánh của một cái cây có quả sau đó chia nó thành những mẩu nhỏ được đánh dấu trước rồi tung nó vào trong một chiếc áo trắng. Sau đó vị chủ tế của cộng đồng

-nếu việc bói toán là cho cộng đồng

- hoặc người cha của gia đình nếu nó mang tính cá nhân, tiếp theo họ gọi các vị thần với khuôn mặt hướng lên trời, họ chọn ra ba chiếc que và giải thích dựa trên các kí hiệu đã được ghi trên đó.

Rune là một niếm tin cho những ai đi tìm lời khuyên. Nó sẽ rất có ích nếu các trò dùng đúng nơi, đúng lúc. Cổ ngữ Runes cũng khá là khó hiểu, nó chỉ gián tiếp dẫn đến câu trả lời nhưng các trò phải tìm ra thứ mà các trò cần. Đây chính là thời gian mà trực giác của người sử dụng chữ Rune phát huy. Thi thoảng những cổ tự Runes "hát" lên đối với các trò và những điều nó ẩn dấu đến với các trò một cách chính xác ngay lập tức."

Minh gấp sách lại, bàn tay xòe ra, viên đá Rune đã xuất hiện trong tay hắn. Đây là một chữ Cen, tượng trưng cho ngọn đuốc. Minh đã từng thử trong tháp ma pháp ở đảo Celt, khi hắn nắm chặt viên đá này trong tay và làm phép thuật lửa, ma lực của hắn tiêu hao chỉ bằng một nửa bình thường, mà ma pháp thì lại mạnh lên gần gấp đôi.

Như vậy chức năng của Rune có vẻ là để tăng cường ma lực. Đáng tiếc là phương pháp chế tạo Rune đã thất truyền, nếu không... cứ nghĩ một đội phù thủy cầm trong tay đá Rune, ma pháp bắn như mưa, thì đến bố Voldemort cũng khóc chứ đừng nói Voldemort...

Một lát sau, David cung kính vào báo với Minh là mọi người đã chuẩn bị xong, có thể xuất phát. Minh khẽ gật đầu, đứng dậy và theo David đi xuống xe. Đám lính đột kích đã thay trang phục chiến đấu, vũ trang đầy đủ, súng đạn, trang bị sẵn sàng. Năm chiếc ô tô màu đen nối đuôi nhau chạy thẳng về phía Brunflo, nằm ở phía Tây Bắc của Stockholm.

Có vẻ những chiếc xe được ếm bùa hoặc được ngụy trang như thế nào đấy mà trên cả dọc đường, không có lấy một lần đoàn xe bị cản lại. Đến Brunflo, cả đội xuống xe, bắt đầu men theo bờ hồ Storsjon tiến về phía rừng Storberget. Nghe Jame nói năm ngoái hắn đã phái một đoàn thám hiểm đến đây, và họ đã đưa về một số thông tin về một ngôi đền cổ với những dấu tích của người Viking hàng ngàn năm trước. Sau đó, bọn họ đột nhiên mất tích, hoàn toàn mất tích, tựa như bốc hơi khỏi trái đất vậy. Bởi vậy Minh, Tom và Jame mới tổ chức đội thám hiểm này để đến Storberget xem xét tình hình.

Cả đội không biết, khi bọn họ đi ngang qua hồ Storsjon, từ dưới đáy hồ, một đôi mắt đỏ rực đang dõi theo cả nhóm, cặp mắt to như đèn pha ô tô chớp chớp, đầy sự thèm khát...

Đi được nửa ngày đường, Minh đề nghị dừng lại cắm trại, nghỉ ngơi. Lập tức các đội viên tiểu đội đột kích nhanh chóng thanh lí một vùng rộng rãi dùng để cắm trại, thu thập củi khô... Minh cũng hưng phấn, lon ton chạy ra giúp mọi người. Cuối cùng, hắn cùng một đội viên đột kích tên là Richard được phân công đi lấy nước.

Đến bờ hồ, Minh dùng phép thuật chỉ tay một cái, một khối nước to lớn bay lên, rơi vào đầy xô. Đôi khi phép thuật cũng thật là có lợi đấy chứ.

Đột nhiên, Richard kêu lên:

-Ông chủ, cẩn thận!

Một bóng đen từ dưới đáy nước lao thẳng về phía Minh, nhanh như một mũi tên. Minh lập tức dồn nội lực xuống chân, nhanh chóng lùi lại, tránh xa khỏi mép hồ.

ÀO!!! Một cột nước to lớn dội lên, một con thủy quái dài khoảng năm mét, da xám như da voi, đầu có vòi, lưng rộng mọc mấy cái bướu, miệng rộng ngoác, cái lưỡi đỏ ngòm thò ra thụt vào liên tục. Sinh vật giận dữ nhìn Minh và Richard, thốt ra mấy tiếng như tiếng rắn!

"Đồ ăn... ta muốn ăn các ngươi..."

Minh ngạc nhiên, thì ra con thủy quái này là họ rắn. Vậy thì dễ hơn rồi... Minh biến hình vòm miệng, cất tiếng:

"Sinh vật nhơ nhớp, hèn hạ kia, ngươi dám tấn công ta, một Xà Khẩu sao?"

"Bệ... bệ hạ..." Con quái vật sợ hãi, cúi thấp cái đầu rắn, run rẩy đáp "Thần... thần không biết... đức ngài... giá lâm"

-Có chuyện gì vậy Minh? – Tom xuất hiện từ phía sau, cất tiếng hỏi.

-Một con thủy quái thuộc họ rắn ấy mà – Minh mỉm cười trả lời.

"Ngươi tên gì?" – Tom cất tiếng hỏi...

"Lại... lại là một vị... bệ hạ... nữa..." Con quái vật cúi thật thấp cái đầu, run rẩy như bị sốt rét, trả lời "Thần... thần tên là... Storsjoodjuret, thưa hai vị... bệ hạ..."

Phải biết, Xà Khẩu người đối với loài rắn đều như là một sự tồn tại tối cao, bọn họ có thể ra lệnh cho rắn, điều khiển bọn chúng, thậm chí... hủy diệt bọn chúng chỉ với một tiếng rít. Tất nhiên, như con rắn Tử Xà Basilisk là thuộc loại đã được yểm bùa để chỉ nghe lệnh của người thừa kế duy nhất, nhưng không phải tất cả đều như thế.

"Storss... xùy, tên ngươi dài quá, gọi ngươi là Sto đi, Sto, ngươi ở đây bao lâu rồi?" Ngọc Minh đi thẳng vào vấn đề.

"Bẩm bệ hạ, thần đã ở đây cả trăm năm rồi, tính cả tổ tiên thì chúng thần đã ở đây hơn mười ngàn năm rồi ạ" Con rắn nước trả lời.

"Vậy, ngươi có thấy quanh đây có gì lạ không? Một di tích cổ, một hang động... hay cái gì đó tương tự?"

"Bệ hạ... để thần nghĩ xem... Ở dưới đáy hồ, hình như có một hang đá với những bức tranh và những thứ gì đó, có vẻ của loài người, và ở trong rừng phía Bắc có một ngôi đền thì phải..." Con rắn ngẫm nghĩ rồi trả lời...

"Ngươi có cảm thấy điều gì kỳ lạ ở đó không?"

Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenhay.pro.vn để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!