Chương 5: Nón Phân Loại

-Lên thuyền, mỗi thuyền không chở quá 4 người! – tiếng ồm ồm của lão Hagrid vang lên như sấm

Neville, Harry, Ron cùng Hermione ngồi chung 1 tàu, thật không may, Malfoy, Crabbe và Goyle cùng Ngọc Minh ngồi chung 1 tàu. Trên đường đi, Malfoy cứ gằm gè nhìn Ngọc Minh, nhưng khi Ngọc Minh quay lại nhìn nó thì nó lại giả vờ quay đi

-Này Malfoy – Ngọc Minh lên tiếng trước

-Cái... cái gì – thằng bé sợ run, làm Ngọc Minh cảm thấy mình mới chính là nhân vật phản diện

-Oán thù nên giải không nên kết, hòa không? – Ngọc Minh chủ động làm hòa. Thực ra Malfoy cũng không xấu lắm, có câu nói buông đao sát sinh, lập địa thành phật, phút cuối Malfoy biết quay đầu, dừng cương trước vực thẳm thể hiện hắn cũng chưa hoàn toàn bị hắc ám ăn mòn, chẳng qua là ganh tị với Harry và muốn nổi bật mà thôi

-Đồng... đồng ý...

- Malfoy cũng không phải ngu ngốc, Ngọc Minh là cao thủ, điều này hắn tự thân cảm nhận thấy (cái trán vẫn còn hoa văn đồng xu Galleon kia kìa), mà cao thủ thì ở đâu cũng được tôn trọng

-Ta tên Ngọc Minh. Như ngươi cũng biết đấy, trẻ mồ côi

-Ta là Draco Malfoy, dòng họ Malfoy, người có thể... – vừa định lên mặt, chợt nhìn thấy ánh mắt nửa như cười nửa như nhìn trò hề của Minh, thằng nhóc nuốt nước bọt – ... gọi ta là Malfoy.

Giống như Pansy Parkinson, Malfoy cũng nắm khá vững những kiến thức cơ bản, và đôi khi thằng nhóc còn được rèn luyện những lời nguyền hắc ám ở nhà, cùng với cha của nó. Bởi vậy Ngọc minh và Malfoy có khá nhiều chuyện để nói. Còn Crabber và Goyle... xin lỗi, ở đây không có chỗ cho vai phụ.

Đoàn thuyền xuyên qua hồ, càng lúc càng tiến lại gần tòa lâu đài khổng lồ với những pháo đài, tháp nhọn hùng vĩ. Xuyên qua một hang đá mà cửa của nó được che phủ bởi tấm màn bằng những dây trường xuân phủ dài, đoàn thuyền cập bến cảng ngầm. Lão Hagrid dẫn mọi người men theo con đường đá đến trước một cánh cửa khổng lồ làm bằng gỗ sồi

-Mọi người đến đủ rồi chứ hả

- Lão Hagrid hỏi – tốt lắm

Rầm! Rầm! Rầm! Lão vung nắm đấm to bự của mình gõ mạnh vào cánh cửa lâu đài 3 lần

-Nè, tao nghe nói lão này là kẻ ngu ngốc, có dòng máu lai người khổng lồ đấy – Malfoy nói giọng khinh bỉ

-Nói xấu người khác không phải là việc mà một vị quý tộc chân chính nên làm đâu, Malfoy – Ngọc Minh lạnh lùng nói.

-Hừ

- thằng nhóc hờn dỗi bĩu môi

Cánh cửa mở ra, giáo sư Mc Gonnagall đứng ở cửa, dùng ánh mắt nghiêm khắc đánh giá mọi người. Bà dẫn đám trẻ vào đại sảnh, giới thiệu cho tụi nó về 4 nhà và lễ phân loại mà tụi nó sắp trải qua. Chia tay Malfoy và đám bạn của nó, Ngọc Minh tiến về phía Harry, người mà lúc này đang lo lắng sẽ bị trả về hoặc bị phân vào nhà Slytherin

-Phân loại vô các nhà là sao? – Harry nuốt nước miếng khan, hỏi Ron

-Chắc là họ cho mình kiểm tra gì đó. Anh Fred nói đau lắm, nhưng chắc là ảnh nói chơi – Ron cũng chẳng biết gì nhiều hơn Harry

-Đừng lo lắng – một âm thanh vang lên, Ron và Harry nhìn lại, thấy Ngọc minh đang khoanh tay mỉm cười đứng đằng sau – học viện có một cái nón phân loại, chỉ cần đội nó lên đầu và nó sẽ phân cậu vào nhà nào.

Ngừng một lúc, nó nhìn Harry và nói tiếp

-Cậu cũng đừng lo lắng Harry. Chưa từng có một trường hợp nào đến Hogwart và bị trả về cả. Yên tâm đi.

-Ừ, cảm ơn cậu – Harry có vẻ trấn tĩnh hơn

-Cậu định vào nhà nào – Ron hỏi Minh

-Slytherin – Minh thản nhiên trả lời

-KHÔNG THỂ NÀO – Hai đứa cùng thét lên, làm những đứa xung quanh quay lại nhìn cả 3, Ngọc Minh cười khổ, đặt 1 ngón tay lên môi ra hiệu im lặng

-Slytherin là nơi đào tạo các phù thủy hắc ám – Ron giành nói trước

-Đừng phiến diện thế được không Ron, không phải Slytherin ra trường đều là phù thủy hắc ám, cũng không phải Gryffindor đều là người tốt – Con chuột của cậu chính là ví dụ điển hình, Minh nhủ thầm – Cậu cầm dao găm để gọt trái cây, nó là tốt, cậu dùng nó để đâm người, nó là xấu rồi

Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenhay.pro.vn để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!