Chương 49: Giải Oan Cho Sirius

Thầy Dumbledore, thầy Snape đi theo thầy Snape đến phòng theo yêu cầu, và tỏ ra rất ngạc nhiên khi thấy Sirius đang ngồi trong đó. Thầy Snape kêu lên một tiếng, muốn rút đũa phép ra, nhưng thầy Dumbledore đã cản lại. Thầy Dumbledore nhìn Ngọc Minh, mỉm cười nói:

-Trò Ngọc Minh, ta chắc trò có gì muốn nói với chúng ta đúng không?

-Vâng, thưa giáo sư – Ngọc Minh cũng lễ phép cười, đứng dậy – Mời các thầy đi theo em.

Ngọc Minh dẫn các giáo viên đi xuyên qua hành lang, Sirius biến lại thành con chó đen chạy bên cạnh nó. Đến một hành lang gần phòng của thầy Snape, nơi có một bức tượng nhỏ với những đầu rắn nho nhỏ trang trí ở hai bên, Ngọc Minh rít lên bằng xà ngữ...

Bức tượng tách ra làm hai, lộ ra một hành lang sáng sủa với những ngọn đuốc thắp sáng. Minh dẫn đầu đi xuống hầm, đi thẳng đến mật thất. Nơi đó, Tom đã ngồi sẵn trên bàn tiếp khách, trà bánh sẵn sàng. Sirius hiện hình, ánh mắt trợn trừng, quát hỏi:

-Đuôi Trùn đâu? Thằng Pettigrew đâu?

-Ta thả nó rồi – Tom thản nhiên trả lời – Nó phải đi làm cho ta một việc.

Sirius gầm lên một tiếng, muốn nhảy lên ăn thua với Tom, nhưng Minh cản hắn lại, nói:

-Chúng ta cần Peter Pettigrew đi làm một chuyện, yên tâm, chỉ một năm rưỡi thôi, xong việc chúng ta sẽ đưa hắn ra pháp luật. – Minh giải thích.

-Tất cả chuyện này là sao? – Thầy Snape không nhịn được hỏi.

Minh đưa tay ra dấu mời ngồi, thầy Dumbledore mỉm cười ngồi xuống đầu tiên, nhấp một ngụm trà rồi nhìn Tom cười, nói: "Trà ngon đấy, Tom!" Tom khẽ gật đầu cảm ơn. Thầy Lupin cũng bình tĩnh ngồi xuống, nhìn Minh chờ đợi. Cuối cùng, Sirius và thầy Snape cũng hậm hực ngồi xuống. Minh bắt đầu kể câu truyện về cuốn nhật ký của Tom Riddle, về việc nó khuyên bảo Tom và hai người cùng chiến đấu chống lại Merlin, về việc hồi sinh của Tom, Minh và Tom chỉ nói dùng một loại thuốc đặc biệt của Slytherin, không hề nhắc đến hòn đá phù thủy. Cuối cùng, Tom kể lại chuyện về Sirius và Peter, người bảo vệ bí mật không phải Sirius mà là Peter, Sirius đã bị oan uổng suốt mười mấy năm.

Nghe Minh và Tom kể xong, tất cả đều lâm vào trầm mặc. Minh khẽ nhìn Tom gật đầu, rồi nói:

-Đó không phải tất cả những gì em muốn nói hôm nay. Các giáo sư có nhận thấy thế giới phù thủy đang lạc hậu với thế giới con người không? Có cảm thấy chúng ta cùng Muggle có một bức tường vô hình ngăn cách, hai bên không thể hiểu nhau không? Bộ phép thuật đã lạc hậu, chế độ bảo thủ của phù thủy đã lạc hậu, cần một cuộc cách mạng, cần một cuộc cải cách trên toàn thế giới.

Phù thủy và các sinh vật thần bí cần phải được sống dưới ánh sáng mặt trời, hai thế giới cần đạp đổ bức tường ngăn cách bao lâu nay.

Ngọc Minh hào hứng diễn thuyết. Thầy Snape, thầy Lupin cùng Sirius trợn tròn mắt khi nghe nó nói, còn thầy Dumbledore khẽ nhíu mày lại. Cuối cùng, người hiệu trưởng già lên tiếng:

-Làm như thế nào?

-Mượn tay của Voldemort, tất nhiên, là chủ hồn, không phải hắn – Minh chỉ Tom, mỉm cười nói – Đợi đến khi Voldemort trở lại, hùng mạnh như trước, lật đổ sự thống trị của Bộ phép thuật, chúng ta sẽ mạnh mẽ thành lập chính quyền mới, vừa kháng chiến, vừa tuyên truyền chủ nghĩa của mình cho các phù thủy khác.

-Sẽ có rất nhiều người phải chết! – Thầy Lupin nói.

-Sẽ có nhiều người chết hơn nếu Bộ tiếp tục lạc hậu. – Minh mạnh mẽ nói

- Cho dù tiêu diệt được Voldemort, một ngày nào đó sẽ có Devil Lord, Evil Lord... hay thậm chí là NEW LORD... Các giáo sư thử nghĩ xem, chuyện gì sẽ xảy ra nếu một vị thủ tướng bị ếm bùa độc đoán, phóng một quả tên lửa hạt nhân về phía nước Anh.

Chiến tranh thế giới thứ ba đồng nghĩa với chiến tranh hạt nhân, với sự hủy diệt cho toàn thế giới, bất kể là phù thủy hay Muggle. Bởi vậy, chúng ta phải cải cách, đó là con đường duy nhất để thế giới này không biến mất trong sông dài lịch sử.

Thầy Dumbledore bắt đầu lâm vào trầm tư. Minh cũng ngồi xuống, chậm rãi uống trà, ăn bánh, đợi ý kiến của thầy. Một lát sau, thầy Dumbledore mới thở dài, nói:

-Trò muốn chúng ta giúp đỡ như thế nào?

Minh và Tom nhìn nhau mỉm cười, bắt đầu cùng người đứng đầu và mấy thành viên Hội Phượng Hoàng bí mật trao đổi.

---------

Một tuần sau, Hogwart bước vào kỳ nghỉ đông. Minh và Tom lên tàu về Luân Đôn. Vừa đến ga, Jame đã đợi sẵn, đưa hai đứa nó thẳng ra sân bay, lên chuyên cơ về đảo Celt. Máy bay vừa hạ cánh, Minh và Tom đã được Jame đưa thẳng đến trung tâm chỉ huy.

"Chào mừng chủ nhân trở về!" – Atlantis lên tiếng chào khi Minh vừa bước vào.

-Atlantis, tiến độ nghiên cứu như thế nào rồi?

- Minh hỏi.

"Chủ nhân, hiện tại các nghiên cứu về khoa học bao gồm luyện kim, chế tạo máy phi hành, vũ khí cô đọng năng lượng... đang được phục hồi một bộ phận, muốn hoàn toàn mở ra phải được ngài trao quyền. Công nghệ gen cũng cần chủ nhân đồng ý mới được mở ra. Một bộ phận ma pháp cổ với uy lực thấp cũng bắt đầu được truyền thừa cho các phù thủy, ma pháp cấp cao cũng cần sự đồng ý của ngài" Atlantis trả lời.

Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenhay.pro.vn để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!