Chương 47: Nỗi Sợ Của Ngọc Minh

Đám học trò nhà Slytherin háo hức và lo sợ, đồng thanh trả lời sẵn sàng. Giáo sư Lupin mỉm cười nói

"Vậy thì chúng ta hãy lùi lại, dành ra một khoảng trống làm sân đấu cho người bạn của chúng ta nào." Lũ trẻ nghe lời, và Goyle lúc này đang đứng giữa phòng, đối mặt với cái tủ áo

Giáo sư Lupin giơ cây đũa phép của ông chỉ về nắm đấm cửa. Cánh cửa tủ đang run bần bật.

"Thầy đếm đến ba, sẵn sàng nhé. Một – hai – ba! Bắt đầu!"

Một chùm lửa sáng phụt ra từ đũa phép của thầy Lupin, trúng ngay nắm đấm tủ. Cái tủ áo mở tung ra, một cái đầu rồng to đùng xuất hiện, khói đen xì ra từ mũi của nó, hai mắt vàng to trợn tròn, những cái sừng đen nhánh sắc nhọn đâm về phía sau, và một chùm gai nhỏ dọc sống mũi đến tận giữa trán của nó.

Có vài tiếng hét sợ hãi từ phía đám nữ sinh

Goyle vẫy đũa phép, hét lên

" Riddikulus"

Có tiếng gì đó vang lên như tiếng roi quất. Con rồng loạng choạng, rồi đột nhiên nước mắt nước mũi nó chảy ròng ròng, gương mặt nhăn nhúm như muốn hắt xì, trông thật tội nghiệp.

Một tràng cười bùng lên, còn ông Kẹ thì khựng lại, bối rối, và giáo sư Lupin hét lên

"Malfoy, tiến lên"

Nỗi sợ của Malfoy, đúng như Ngọc Minh nghĩ, chính là Harry Potter với vẻ mặt kênh kiệu nhìn nó. Malfoy tức giận vung vẩy đũa phép

"Riddikulus"

Quần áo trên người "Harry" lập tức biến thành một bộ váy dạ hội màu xanh lục. Thầy Lupin khẽ nhíu mày, nhưng cũng tiếp tục hô

"Tốt lắm, Pansy"

Pansy tiến lên, đứng trước mặt Malfoy

Rắc! "Harry" lập tức biến thành một người đàn bà tóc đen dài chấm đất, gương mặt xanh lét trơ xương

- chính là Nữ thần báo tử . Bà ta há miệng rộng hoác, một tiếng gì vô cùng bí hiểm tràn ngập căn phòng, một tiếng rít than vãn rợn óc làm lũ nhóc dựng hết cả tóc gáy. Pansy giơ đũa phép, quát

"Riddikulus"

Nữ thần báo tử kêu lên mấy tiếng cọt kẹt và chẹn lấy cổ họng mình, tiếng của bà ta tắt lịm.

"Tốt lắm, Crabbe"

Crabble tiến lên, và nữ thần báo tử biến thành một người sói với bộ hàm đỏ như máu, những móng vuốt sắc nhọn. Minh khẽ liếc thầy Lupin và thấy giáo sư khẽ lắc nhẹ đầu

"Riddikulus" Crabbe quát

Con sói như tiến vào thời kỳ ... lão niên, lớp lông trên đầu nó rụng xuống, hàm răng giả rơi ra và móng vuốt thì cáu bẩn, trông thật thảm hại

Rắc! Con sói biến thành một con zombie, rồi con zombie đó bị rơi đầu, cứ loay hoay đi tìm nhặt, rồi biến thành một con sên nhớp nhúa máu, rồi đột nhiên con sên bị đứt ra làm đôi...

Cuối cùng cũng đến Ngọc Minh. Nó bước lên, đối mặt với ông Kẹ, con sên biến ảo thành vô số thứ, đủ loại quái vật: Sadako với mái tóc đen phủ dài, trong bộ đồ trắng ướt át; một con trăn Anaconda to đùng; một con ma cà rồng với hàm răng trắng ởn và cái miệng đầy máu; zombie; rồi thậm chí cả cai ngục Azabanka; ... bom nguyên tử... và cả Voldemort trong bộ dạng ghê tởm của hắn nữa... Rất nhiều thứ, con ma đội lốt liên tục biến đổi, cuối cùng, nó nổ tung trong không gian, biến mất không còn tăm tích.

"Ra vậy" Ngọc Minh thì thầm "Đó là những nỗi sợ của kiếp trước, nhưng ở kiếp này, chẳng có thứ gì, đồ vật gì khiến ta sợ hãi được nữa. Chỉ có một điều khiến ta sợ hãi, đó là người thân yêu bị tổn thương" nó quay sang nhìn Pansy, khẽ mỉm cười "Và ta sẽ đi tới đỉnh cao nhất, trở thành người mạnh nhất để ngăn việc đó xảy ra"

"Rất tuyệt, lần đầu tiên ta thấy một người không cần dùng phép thuật mà khiến cho Ông Kẹ phát điên rồi nổ tung. Cộng cho nhà Slytherin mười điểm" Giáo sư Lupin hơi sửng sốt, rồi mỉm cười nói như vậy.

Những ngày sau cứ bình lặng trôi qua, Minh và Tom nghiên cứu các tài liệu về ma pháp nguyên tố do Atlantis gửi đến, bắt đầu thử thí nghiệm. Bây giờ mật thất của Slytherin trở thành nơi độc quyền dành cho tụi nó, ở đó có đủ dụng vụ và tài liệu để hai đứa nó thí nghiệm đủ kiểu, đến thầy Snape cũng phải ghen tỵ với sự giàu có của những người thừa kế.

-Tom, hôm nay là trăng tròn, cũng là một tháng từ khi chúng ta bắt đầu uống thứ này, và cũng là ngày cuối cùng rồi, lần này là lần cuối cùng rồi

Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenhay.pro.vn để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!