Chương 45: Nhà Cách Mạng? Ta Sao?

Tiết tiếp theo nhà Slytherin và nhà Gryffindor cùng học chung với nhau môn chăm sóc sinh vật huyền bí. Trước giờ học Ngọc Minh lén lút xuất hiện cạnh cái chòi của lão Hagrid, ném quyển sách hay cắn cho lão, nói như quát

-Ta đã nói gì với bác hả bác Hagrid? Bác muốn gặp rắc rối với những quyển sách cứ chăm chăm cắn tay học sinh này hay sao? Nếu có học sinh gặp rắc rối thì làm sao?

-Ta... ta nghĩ... nó thú vị... – Lão Hagrid lúng túng nói

-Ta xin bác đấy, đừng đem thẩm mỹ của bác áp đặt cho đám học trò. Chẳng ai ngoài bác cảm thấy thú vị với những thứ nguy hiểm này đâu. Đừng nghĩ ai cũng da dày thịt béo như bác

-Thế... thế giờ phải làm sao?

-Năm nay tiền lương của bác dùng để bù trừ cho tiền sách, thu gom lại và bán hạ giá về nơi sản xuất

-Không thể, chúng dễ thương thế cơ mà – Lão Hagrid giãy dụa nói

Crack!!! Tiếng Ngọc Minh bẻ các đốt ngón tay vang lên rõ ràng. Lão Hagrid sợ hãi ngồi xuống, giọng thỏa hiệp

-Được rồi, được rồi. Ta đồng ý!

-Bác chuẩn bị sử dụng sinh vật gì làm tài liệu giảng dạy

-Bằng... bằng mã... – Hagrid ấp úng

Rầm!!! Lão Hagrid bay thẳng về phía sau đập vào bức tường gỗ. Con chó Fang tinh khôn thấy cảnh này lập tức cúp đuôi chạy ra khỏi căn chòi. Cái gì? Anh dũng cứu chủ. Đừng đùa, ta cũng không phải tử xà Basilisk. Cho dù là tử xà Basilisk, các người nghĩ ta có thể đấu được kẻ thừa kế của Slytherin sao. Con chó Fang nghĩ như thế.

-Bác có não không vậy? Bác có biết Bằng mã là ma pháp sinh vật không? Bác có biết chúng có tính công kích hay không? Bác cho rằng những học sinh năm ba đều có thể chống lại móng vuốt và mỏ của Bằng mã hay sao?

-Ta... ta... tưởng rằng...

-Tưởng, lại tưởng. Chuyện con Fluffy năm thứ nhất, con nhện Aragorn mấy chục năm trước bác còn chưa hiểu ra sao hả? Học sinh ở đây còn nhỏ, trên cơ bản là không có lực chiến đấu, không phải là da dày thịt béo như bác.

-Vậy... phải làm sao?

-Hôm nay bác dẫn đám nhỏ đi men theo đường nhỏ vòng quanh khu vực bên ngoài của rừng cấm, gặp sinh vật thần kỳ nào thì nói cho các học sinh tên của chúng, đặc tính, năng lực. Buổi sau học về Ngựa một sừng, ta sẽ nói Nhóc đến làm mẫu.

-Được.

-Tiện thể nói luôn, từ nay về sau, học cái gì, học như thế nào ta sẽ thông báo với bác, cho đến khi bác hiểu sinh vật nào có thể để cho bọn trẻ làm quen thì ta sẽ giao trả việc biên soạn giáo trình cho bác – Minh kiên quyết nói

Lão Hagrid đành phải gật đầu đồng ý. Minh trở về trường dùng bữa trưa rồi chuẩn bị cho giờ học buổi chiều. Sao? Bạn hỏi tôi có gì phải chuẩn bị á. Thì... nó chuẩn bị để trốn vào rừng cấm. Đã lâu rồi chưa gặp Andrean và Nhóc mà. Giờ có lẽ ngoài lão Hagrid và thầy Lupin, có thêm một người nữa coi rừng cấm như là nhà của mình, đó chính là người thừa kế (giả mạo) của Slytherin, Phan Ngọc Minh.

Sau bữa ăn trưa, cả đám học trò đi xuống dốc cỏ để đến căn chòi của lão Hagrid. Ngọc Minh nhận thấy Hermione và Ron không thèm nói chuyện với nhau, chắc là do sự cố trong lớp tiên tri đây mà. Vừa thấy đám nhà Slytherin, Hermione đã chạy lại, cùng Ngọc minh trao đổi về lớp học Muggle học

-Minh, hôm nay cậu giảng bài thật là lôi cuốn à nha. Như một giáo sư thực thụ vậy. – Hermione nói.

Minh còn chưa trả lời thì Pansy đã hỏi chen vào

-Minh giảng bài sao? Ở đâu, lúc nào?

-Ở lớp Muggle học, Minh nói về lịch sử chiến tranh của Muggle và so sánh nó với phù thủy. Như lời Minh nói thì cuộc chiến của Phù thủy quả là đơn điệu và lạc hậu

Bên cạnh Minh, Malfoy và Pansy trơ mắt ra nhìn nó, không ngờ một Slytherin, thậm chí còn là người thừa kế của Slytherin mà lại nghiêng về phía Muggle như vậy, lại còn công khai nữa chứ. Pansy nói

-Thật tò mò muốn biết anh giảng bài ra sao. Đáng tiếc không kịp để đăng ký thêm vào lớp Muggle học rồi

Minh mỉm cười, nói

-Nếu em thích tối anh sẽ giảng lại ở phòng Sinh hoạt chung. Cũng không có gì quá phức tạp mà

-Thật chứ?

Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenhay.pro.vn để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!