Bữa tiệc sinh nhật Harry khá là vui vẻ, với bánh gato, kẹo socola ếch nhái, những quả pháo giấy và cả pháo phép thuật. Dobby lộn nhào vui vẻ, làm phép để bánh kẹo lơ lửng trong không khí. Tom ngồi ngả người trên ghế salon, tay cầm cuốn sách chép tay của Slytherin đọc chăm chú, nhưng lâu lâu lại thò tay lấy một cái kẹo hay cốc nước hoa quả bay qua đỉnh đầu hắn. Harry vui vẻ kể cho Minh nghe sự kiện Ron gọi điện thoại, và lão Dursley hôm qua tức điên như thế nào, đập vỡ mấy cái ly và bình thủy tinh.
Lão muốn nghỉ việc, nhưng hợp đồng có điều khoản bồi thường rất nặng nề khiến lão không thể làm gì ngoài việc giận dữ gào thét.
Jame chạy qua chạy lại trong chiếc tạp dề, anh bạn này dạo này rất thảnh thơi, bởi vì việc căn cứ đảo Celt phóng thêm lên vũ trụ hai chiếc vệ tinh nữa khiến cho hắn hoàn toàn có thể điều khiển công việc ở đảo Celt và hành động của Bàn Tay Đen qua mạng internet mà không cần trực tiếp nhúng tay vào như trước nữa. Minh đưa cho Harry mấy hộp quà, bao gồm mấy bộ quần áo hàng hiệu, một chiếc điện thoại di động, và một số đồ vật pháp thuật nữa.
Jame tặng Harry một... chúa ơi... tên khốn này tặng cho Harry một khẩu súng lục, với lời nhắn: Cứ bắn bể đầu kẻ nào cậu thích, có việc gì đã có bọn tôi lo liệu... (Vãi Jame, ngươi định đào tạo trùm khủng bố trong tương lai sao). Minh lập tức viết thư cho Harry, nhấn mạnh việc khẩu súng đó là hàng thật, thật 100%, và cậu chỉ nên giữ nó để làm vũ khí phòng vệ. Tom tặng Harry một chiếc nhẫn, một chiếc nhẫn khiến Harry có thể sử dụng ma pháp mà không cần đũa phép. Đây là sản phẩm hoàn thiện, rất đẹp và sang trọng, không thô kệch như chiếc nhẫn của Minh (Minh ngồi trong góc, đếm kiến, không gian xung quanh bị bao phủ một màu đen, lẩm bẩm "Hắn là chúa tể hắc ám mà... hắn là chúa tể hắc ám mà...).
Harry ôm đống đồ đó về nhà trong ánh mắt tức tối của lão Vernon và sự hâm mộ của thằng Dudley...
Sáng hôm sau, khi Harry đi xuống nhà để ăn điểm tâm, thì nó thấy cả ba người của nhà Dursley đã ngồi đâu vô đó quanh cái bàn ăn trong nhà bếp rồi . Nó tự lấy cho mình một miếng bánh mì nướng rồi ngước lên ngó người đọc tin trong truyền hình . Ông ta đang tường thuật nửa chừng câu chuyện một tên tù vượt ngục . "Xin công chúng hãy cảnh giác là Black có vũ trang và cực kỳ nguy hiểm .
Một đường dây nóng đặc biệt đã được thiết lập, mọi người nên lập tức báo cáo cho chính quyền khi thấy bất cứ tung tích nào của Black." Lão Vernon ngước mắt khỏi tờ báo, ngó chằm chằm vô mặt tên tù trên màn ảnh, khịt khịt mũi: "Cần quái gì phải báo cho người ta biết thằng tù đó lợi hại! Cứ trông cái bộ dạng của nó là biết, đồ lười biếng rác rưởi! Coi cái đầu tóc của nó kìa!"
Lão ném một cái nhìn xéo vào Harry. Mái tóc rối bù của nó luôn luôn là nguồn cơn khó chịu của lão Vernon. Tuy nhiên, Harry thấy nó còn chải chuốt tươm tất chán nếu đem so sánh với bộ dạng của người đàn ông trên màn ảnh truyền hình . Ông ta có một gương mặt hốc hác ẩn sau những nùi tóc rối, xỉn màu, dài tới cùi chỏ .
Gương mặt tên tù biến mất để lại hiện ra xướng ngôn viên của đài truyền hình:
"Bộ trưởng Nông nghiệp và Ngư nghiệp sẽ thông báo vào ngày hôm nay..."
Lão Vernon quát tháo, trừng mắt giận dữ nhìn ông xướng ngôn viên của đài truyền hình:
"Ủa ? Tiếp đi chứ! Sao chẳng thông báo gì cho người ta biết thằng điên đó đã vượt từ cái ngục nào ? Đưa tin khơi khơi mà làm gì! Dám thằng điên đó hiện giờ đang lảng vảng ngoài đường không chừng!"
Dượng Vernon hớp cạn tách trà, liếc nhìn đồng hồ, nói thêm:
"Anh phải đi ngay thôi, Petunia à, chuyến tàu của Marge sẽ đến lúc mười giờ ."
Đang thả tâm trí bay bổng với bộ Bảo trì Chổi thần mà Hermione mới gửi cho nó tối qua ở trên lầu, Harry đột ngột bị lôi tuột xuống mặt đất khi nghe câu nói đó của dượng Vernon. Nó vuột miệng nói:
"Cô Marge hả ? Hổng ... hổng lẽ ... cổ tới đây ?"
Cô Marge là em gái của dượng Vernon. Mặc dù cô ấy không có dây mơ rễ má huyết thống gì với Harry, nhưng Harry vẫn buộc phải gọi cô Marge là cô suốt đời . Đây là một mụ già béo mập sống ở nông thôn, trong một ngôi nhà nằm giữa khu vườn rộng . Trong khu vườn đó, cô nuôi một lũ chó Bun. Thường thì cô không hay ở lại nhà dượng Vernon cho lắm, bởi vì cô không thể nào chịu nổi cảnh xa cách lũ chó quí báu của cô.
Nhưng những lần đến thăm thưa thớt của cô cũng đủ lưu lại trong tâm trí Harry những nỗi kinh hoàng sâu sắc .
Lão Vernon gầm gừ:
"Cô Marge sẽ ở lại đây một tuần lễ ."
Lão xỉa một ngón tay múp míp vào mặt Harry đe dọa:
"Và sẵn đây, tao cần phải dặn trước mày vài chuyện cho rõ ràng, trước khi tao đi đón cô ấy ."
Dudley gỡ con mắt nó ra khỏi màn ảnh truyền hình, nở nụ cười tự mãn ngô ngố . Đối với Dudley, cách giải trí khoái nhứt là xem cha nó, ông Dursley, hành hạ đứa em họ Harry. Lão Vernon lại gầm gừ:
"Thứ nhứt, mày liệu hồn ăn nói cho tử tế khi nói chuyện với cô Marge, nghe chưa!"
Harry đáp một cách chua chát:
"Dạ được, nếu cô ấy cũng nói năng tử tế khi nói chuyện với cháu ."
Làm như không nghe thấy câu trả lời của Harry, lão Vernon nói tiếp:
"Thứ hai, cô Marge không biết gì hết về sự bất bình thường của mày; cho nên tao không muốn có bất kỳ ... bất kỳ trò nhó nhố nào xảy ra khi có cô ấy ở đây; mày liệu hồn mà cư xử, nghe không ?"
Harry nghiến chặt răng đáp:
"Cháu sẽ cư xử đàng hoàng nếu cổ cũng vậy ."
Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenhay.pro.vn để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!